Chút suy ngẫm

Thảo luận trong 'Chia sẻ và Hỗ trợ nhau trong công việc, cuộc sống.' bắt đầu bởi Caudemtoanmom, 11/6/12.

  1. Hai Lúa

    Hai Lúa
    Expand Collapse
    Well-Known Member

    Tham gia ngày:
    12/6/12
    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    0
    Chào bác 2chanh !
    Thơ bác giàu cảm xúc ý nghĩa thẳng thắn. Nhưng nó quá là mạnh mẽ theo em nghĩ bác sửa câu cuối đi thì nó sẽ trọn vẹn hơn, hoàn hảo hơn nhiều. Cảm xúc của mình đôi khi cũng phải hòa đồng với cảm xúc ngưởi thưởng thơ
    Chúc bác khoẻ, vui thơ hay nhiều và câu được Hugo
     
  2. xuan_vinh

    xuan_vinh
    Expand Collapse
    Heo anh

    Tham gia ngày:
    5/7/10
    Bài viết:
    1,598
    Đã được thích:
    1,107
    Có thơ rùi, em xin gửi bà con 1 bài văn sưu tầm được trên mạng khá hay của một học sinh lớp 10, đề tài: một bài học ý nghĩa, sâu sắc mà cuộc sống đã tặng cho em. Nội dung bài văn như sau:

    Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng, đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm.

    Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ. Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8/3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu… đen cháy.

    Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con không thể thành công trên “chiến trường” bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ “đoá hồng” của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.

    Thành công còn là hình ảnh một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ, cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?

    Sau mỗi mùa thi đại học, có bao “sĩ tử” buồn rầu khi biết mình trở thành “tử sĩ”. Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi NV1 lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công – bị – trì – hoãn mà thôi.

    Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình. Đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công.

    Ngày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc động. Chuyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ – người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ – người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời.

    Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình cảm nào thiêng liêng hơn thế?

    Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học trò nghèo thi đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến thắng của một người cha gần 20 năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện lên trên gương mặt vốn đã chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày tốt nghiệp khoá – học – của – một- người – cha.

    Tôi biết có một nữ sinh tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của mình, cô có thể gặt hái thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đã chấp nhận hi sinh những cơ hội của đời mình để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ.

    Cho tới bây giờ, khi đã là một phụ nữ trung niên, người vẫn nói với tôi rằng: “Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đã là một thành công lớn”. Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi nước mắt. Gia đình là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ vì điều đó.

    Con người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Bạn muốn mình giàu có, muốn trở thành tỷ phú như Bill Gates? Vậy thì hãy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu có tâm hồn. Khi đó, bạn đã thực sự thành công.

    Cũng có khi bạn ước mơ thành công sẽ đến với mình như đến với Abramovich – ông chủ của đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho “đội bóng” của gia đình bạn. Ở đó, bạn nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovich không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mọi người một cách giản dị và ngọt ngào như thế!

    Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi của thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói: “Cuộc sống này không có thất bại, có chăng là cách chúng ta nhìn nhận mọi việc mà thôi”.

    Còn đối với tôi, thành công là khi ai đó đọc được bài viết nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những suy nghĩ của mình vào trang viết, với tôi, đó là một thành công.


    (Sưu tầm)


     
  3. duongtungchau

    duongtungchau
    Expand Collapse
    Rô Đồng

    Tham gia ngày:
    10/2/10
    Bài viết:
    988
    Đã được thích:
    71
    Đối với tôi thành công là vượt qua chính mình, vượt qua mọi khó khăn, gian nan. Được mất, có hay không, nhiều hay ít không quan trọng bằng sự nổ lực tuyệt đối vào công việc, quyết tâm không bỏ cuộc bất cứ cản trở nào. Đi câu cá tận dụng hết mọi khả năng hiểu biết về kỷ thuật, có bị lốc vẫn vui vẻ.
    Cuộc sống nên đơn giản hóa mọi vấn đề chúng ta sẽ sống thoải mái hơn rất nhiều
     
  4. Hai Lúa

    Hai Lúa
    Expand Collapse
    Well-Known Member

    Tham gia ngày:
    12/6/12
    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    0
    Em cũng đồng ý với quan điểm của bác DuongTungChau cứ đơn giản cho đời thanh thản. Có sức khỏe tốt để đi câu là vui lắm rồi
     
  5. Caudemtoanmom

    Caudemtoanmom
    Expand Collapse
    Member

    Tham gia ngày:
    13/11/11
    Bài viết:
    10
    Đã được thích:
    0
    Thằng ăn trộm ​




    Đi làm về, xe bẩn. Dắt xe đi rửa. Sợ bẩn, cởi quần áo ngoài vắt lên dây. Rửa xe song, mặc quần áo lại, chuẩn bị đi đón con.
    Nó sờ vào túi quần. Giật mình, không thấy điện thoại đâu. Chợt nhớ, đi làm về, nó thấy thằng đánh giầy đi vào trong ngõ. Chính nó! . Nó chỉ quoanh quẩn đây thôi!. Phóng xe Đi tìm.Tìm thấy. Nó lao tới Tóm lấy thằng đánh giầy. Nó Quát:
    Mày ăn trộm điện thoại của tao à.?
    Không, con nhặt được. Của chú! Con gửi lại.
    Thằng đánh giầy thanh minh. Rút túi, nó đưa ra chiếc điện thoại. Đúng rồi! Điện thoại của nó. Giằng lấy chiếc điện thoại. Nó chửi:
    Mẹ mày! Đồ chó. Đồ ăn trộm
    Ăn trộm à. Đánh chết đi.
    Mọi người chửi. Họ xông vào đánh. Nó cũng đánh. Đấm. Đá. Đạp. Đánh túi bụi.
    Chịu đòn hội đồng. Thằng ăn trộm ôm lấy đầu. Máu mồm, máu mũi, máu đầu, chảy loang lổ...


    Sao đánh nó?
    Bà bán chè gần đó, chạy ra hỏi.
    Nó ăn trộm. Ăn trộm điện thoại.
    Moi người trả lời.
    Không phải đâu. Nó bảo tao, "Cháu nhặt được cái điện thoại. Ai Mất bà nhắn ra phường lấy.Cháu mang ra gửi ở phường".
    Nằm dưới đường, Thằng ăn trộm đau đớn, quằn quoại, thều thào:
    Con nhặt được. Con không ăn trộm.
    Giật mình. Chiếc ví!. Nó sờ lại vào túi. Ví vẫn còn trong túi. Giở ra kiểm tra. Tiền vẫn còn nguyên...
    ( chuyện thật 100%)




    Lại một chuyện, lại gặp, lại đáng ngẫm.
    Hà Nội, chiều 17/6/2012
     
  6. hoang906

    hoang906
    Expand Collapse
    Well-Known Member

    Tham gia ngày:
    5/8/10
    Bài viết:
    113
    Đã được thích:
    45
    thật giả _ giả thật biết đâu mà lường
    chỉ trách nhưng kẻ vô tâm
    suy xét chưa kỷ đã lo đánh người
    đánh xong mới biết mình sai
    thôi thi xin lỗi coi như là quề
     
  7. Caudemtoanmom

    Caudemtoanmom
    Expand Collapse
    Member

    Tham gia ngày:
    13/11/11
    Bài viết:
    10
    Đã được thích:
    0
    Bạn câu

    Đi mua đồ câu, gặp bạn. Làm quen, bạn có nhà hàng, bạn có hồ, bạn mời đến chơi.

    Rủ thêm bạn, nó đến bạn chơi. Vui mừng, bạn tiếp đón. Hô hào nhân viên làm cơm thiết đãi. Rôm rả hàn huyên. Sôi nổi trò truyện. Râm ran truyện câu, truyện kẹo. Cơm no, rượu say. Ê hề... Bạn bảo:
    - Chú lên chơi là quý rồi, cơm rượu hôm nay anh mời. Cá hồ nhà, câu thoải mái, ưng con nào cứ bắt về ăn. Không phải ngại. Anh em mà.
    Hồ lắm cá thật. Câu mỏi tay, thả cũng mỏi tay. Bạn của nó, câu cũng mỏi tay, bắt cũng mỏi tay. Thấy bạn của mình bắt nhiều cá, nó hỏi:
    - Bắt nhiều thế, ăn hết sao được hả anh?.
    - Uh!. Không hết được, nhưng mang biếu. Ông bà nội lâu không được ăn cá câu.
    Bạn nó thanh minh.
    Đi xe máy, bạn nó khệ nệ mang cá đi về trước. Nó về sau, vào chào bạn, nó bảo:
    - Cá câu lên, thả lại sợ chết, bạn em bắt hết về . Thôi cơm anh mời, cá em gửi tiền anh.
    - Uh!. Cá đã nhốt vào giỏ thì thả ra nó cũng chết. Muốn cá khoẻ, câu lên phải thả xuống ngay.
    Áng tiền cá, nó rút ra đưa cho bạn. Bạn không lấy. Nó nài nỉ bạn. Bạn vẫn không lấy, bạn nó bảo:
    - Cơm, rượu hàng triệu anh còn mời chú được, mớ cá vài trăm anh lấy tiền chú sao đành. Thôi về đi, không phải suy nghĩ gì cả. Lúc khác vui lại lên chơi với anh.
    Chào bạn, nó về. Lúc về, bạn tiễn. Nó thấy nụ cười có vẻ hơi khác, ánh mắt có vẻ hơi buồn. Nó biết bạn nó không tiếc mớ cá, nhưng bạn nó hơi buồn. Nó áy náy...


    P/s: Sang cũng vì bạn, nhục cũng vì bạn. Giàu cũng vì bạn, chết cũng vì bạn.
    Chọn bạn mà chơi.
     

Chia sẻ trang này