Tôi và những chuyến đi. Phần I: " Xin lỗi đời quá đen...."

Thảo luận trong 'Tuyển tập MinhBL' bắt đầu bởi MinhBL, 30/4/12.

  1. MinhBL

    MinhBL
    Expand Collapse
    Hội viên CLB câu cá thể thao TP.HCM

    Tham gia ngày:
    23/7/09
    Bài viết:
    325
    Đã được thích:
    550
    Có lẽ vì cả tuổi thơ đã gắn bó với mảnh đất cao nguyên ngoằn ngoèo đồi dốc, hương café ngây ngất mỗi mùa hoa nở, vị trà ngọt dịu đầu môi của xứ này mà tôi luôn dành cho nó một tình cảm hết sức đặc biệt, đôi khi cũng chẳng hiểu vì lý do gì, một cảm giác lâng lâng, bay bổng, mang mác một nỗi buồn vu vơ xen lẫn sự lãng mạng buổi hoàng hôn trên phố đã tạo nên tôi như hiện tại. Chính vì thế, mỗi khi quyết định du câu tôi thích chọn nơi này nhất, bời bên cạnh tất cả là những đập, hồ ao rộng hàng chục ha với những “ con hàng” có những nơi hơn 20kg mà việc chinh phục được nó luôn là niềm hãnh diện cho mọi cần thủ.

    [​IMG]
    Điểm câu

    Cuối tháng 2, từ những thông tin tin cậy của anh em, tôi lại về Bảo Lộc sau khi đã tư vấn cho anh bạn thân thả mồi bả hơn một tuần với những đặc sản chuyên trị chép khủng, chuyến đi đầy khí thế với những thông tin đầy thuyết phục, khiến tôi hưng phấn lạ kỳ.

    Sáng thứ 7 anh Tân đến nhà tôi, hai anh em chuẩn bị mọi thứ cần thiết để lên đường, trong khi người trực tiếp gọi tôi và thả thính là anh Vũ lại bận đi thi bằng lái nên không thể tham gia được. Điểm câu lần này của bọn tôi thuộc khục vực Dambri, nơi đây có con đập nhỏ chảy xuyên khu du lịch, rất ít người vào câu do ngại bảo vệ, và nhân viên nơi đây thường xuyên bắt cá chỉ bằng vài con trùng hổ mỗi khi chiều về, khách du lịch không còn, lúc đó ai thích mới câu cá để cải thiện bữa cơm, chính vì thế lượng cá ở đây là khá nhiều và lớn, tôi còn bị thuyết phục hơn khi mới tới điểm câu đã thấy lảng vảng từ xa hàng đàn rô khi hơn bàn tay lâu lâu lại xuất hiện một em trắm dài thượt lượn quanh.

    [​IMG]
    Anh Tân

    Chúng tôi xả mồi, 1 tiếng, 2 tiếng, 3 tiếng…. thời gian cứ chầm chậm trôi qua mà không có bất kỳ biểu hiện của cá mú, theo kinh nghiệm của bản thân tôi nghĩ chắc hẳn có vấn đề, bởi lẽ nếu đúng chương trình như thế, thời gian như thế thì sau ngần đó thời gian thì ít nhất phải có tim tăm cho dù là của những “ con hàng” bé tí… nhưng không, mọi tín hiệu tôi cần đều không xuất hiện, chẳng bù cho khung cảnh đang hiện ra trước mắt tôi nếu không câu kéo, chỉ thực hiện muột chuyến phượt với bầu trời xanh ngắt, mặt nước lâu lâu mới gợn một đợt sóng li ti, xung quanh vẫn lảnh lót nào là chích chòe lửa, mi và đám vẹt xanh đỏ hét nhau inh ỏi như dành “gái”….. đâu đó lai vang lên tiếng vượn của khu du lịch. Một màu xanh thẫm của cây cỏ, hơi thở của núi rừng khiến những khẻ khô khan đến mấy cũng thấy lòng lâng lâng nhẹn nhàng….. Nhưng hiện tại, tôi không mang tâm hồn như nghệ sĩ khi được hòa mình với thiên nhiên, mà thực tế lại là kẻ đi săn đang khao khát tìm kiếm cho được con mồi của mình.

    [​IMG]

    Bỗng dưng chiếc phao đang đứng im bỗng từ từ lịm xuống rồi bểnh hẳn, tốc độ quá nhanh mà nếu chỉ một chút lơ đễnh cũng là hỏng, nhưng tôi đang xài hàng cực mịn, cực nhẹ, nhiều khi những yếu tố về “ vũ khí” cũng là lợi thế trong những khoảnh khắc như thế, chỉ một cái lắc cổ tay, cây iso đọt 3 cong vòng, nhưng chỉ được một khắc thì nạn nhân của tôi cũng lên bờ….. chỉ là em mè vinh tầm bảy lạng…. tất cả trong buổi sáng chỉ có thế, trong tôi bao nhiêu kinh nghiệm của bản thân và cả việc học hỏi được từ anh em, tôi tự phân tích, đánh giá nhưng vẫn không tìm ra nguyên nhân khả thi. Đối với tôi, thì niềm tin vào anh em nơi đây là tuyệt đôi, mặc cho đôi khi trong bữa rượu quá chén thì sự đồn thổi về sản phẩm có lúc hơi thái quá, nhưng là người đi câu chuyện đôi lúc cũng là thương, còn việc xác định có hàng và xả mồi trước, tôi rất tin tưởng vào mọi người.

    2h chiều, mọi việc vẫn thế, ngoại trừ cái bóng của mình lúc dài, lúc ngắn di chuyển theo mặt trời… miên man với những suy nghĩ, tôi quên cả việc chụp hình, sắp xếp đồ đạc hay chuẩn bị thêm mồi xả… bỗng giật mình, sau lưng tôi xuất hiện hai “ chú” da đen xì, miệng nói, tay chỉ loạn xạ lâu lâu lại cười toe với hàm răng trắng muốt, những ngôn từ mà tôi chẳng thể hiểu nổi, bọn hắn nhìn ngó đồ đạc, rồi lại bàn tán… khuôn mặt vô tư không chút gian manh cũng làm tôi yên tâm, bên cạnh đó một tên cũng có bộ tóc bồng bềnh như tôi, nhưng hơn hẳn ở chỗ nó đen bóng và cuốn thành lọng như sợi dâm bào lòi ra mỗi khi bác thợ mộc đưa lưỡi dao trên thớ gỗ, trông ngộ nghĩnh một cách tự nhiên mà đôi khi mấy bà mấy chị đổ hằng tá tiền, cho người ta nắm tóc, vò đầu cũng khó có được kết quả mỹ mãn như thế. Suy nghĩ lung tung, điều tôi tiếc nhất khi ngồi viết lại những dòng này mà thiếu cái hình ảnh thực tế cần có trong những bài viết của mình.

    Tôi xả thêm mồi, bởi suy nghĩ đã xác định từ trước là quyết tâm săn hàng cho đến hôm sau. Thêm một lượng mồi đáng kể với bao tinh hoa được đưa xuống nhằm lôi kéo những kẻ tinh khôn mà đôi khi việc sống, chết chỉ được quyết định qua 1 cơ hôi duy nhất thông qua chiếc phao bé tí nối kết giữa kẻ đi săn và con mồi.


    Bỗng chú nhóc sau lưng tôi với giọng lơ lớ “ anh ôi….. ở đằng chươc chô anh có cái lươi…” …. Cái giọng lơ lớ không tránh đâu khỏi của mấy chú dân tộc nói tiếng kinh có bản sắc riên mà đôi khi tôi vẫn cảm thấy thú vị, nhưng lần này, mới nghe thoáng, tôi có cảm giác như luồng điện vụt qua đầu, làm dựng đứng mớ tóc bù xù sau gáy…. “ Lưới nào..” tôi hỏi, hắn nói “ trước cái phâu…cua anh… có cai lươi….”…. rồi hắn bảo.. “ không xâu đâu… em tha 3 ngày zồi….”…. Chết tôi…. Tôi thầm nghĩ… rồi hắn nói “ đê em kéo lên cho anh câu…..” … sự thật tình đến ngây ngô của nó khiến tôi cũng phì cười…. không ai bảo, hắn đi xuống cuối hồ leo lên cái thuyền gỗ mục, rồi dùng cái nồi cũ mèm với lọ nghẹ đen ngòm xung quanh để tát nước, cùng sử dụng nó làm mái chèo, tới cách phao câu của tôi tầm 2 m, hắn kéo cây tre làm xào, mò mẫm xung quanh rồi chê xâu, nông, hết dùng cây, hắn lại lặn xuống để xác định vị trí…. Cuối cùng cũng kéo lên mảnh lưới tuy mới toanh, nhưng lại đầy vết rách dài tầm 30m bao quanh chỗ tôi câu….. đến đây thì không còn gì phải nói, mọi chuyện đã sáng tỏ, sau khi hỏi han tôi mới biết hai anh em hắn làm nhân viên trong khu du lịch, cũng hay câu cá, nhưng mấy hôm rồi do anh bạn tôi xả mồi xuống xong lại về, không câu, anh em hắn thấy cá quẫy đùng đùng, thích quá, nên cách đấy vài hôm, mới ôm về vài chục mét lưới, nhưng do không có kinh nghiệm, chỉ bắt được vài con mè, rồi lưới bị kẹt “trà” dưới đáy thế là anh em hắn bỏ luôn chẳng màng đến nữa cho đên hôm nay gặp chúng tôi.

    Chúng tôi cuối cần ra về, tôi cảm thấy sự ngại ngùng từ anh Tân và anh Vũ… nhưng chuyện có là gì, tai nạn trong câu kéo là thường… tôi bảo….thôi thì anh em đi câu chó vậy.

    Mỗi khi về Bảo Lộc, tôi thường đi từ 3 tới bốn ngày mới về, nên hôm sau tôi gọi điện cho Thắng bởi mấy hôm nay nó cứ alo hoài, kêu tôi về câu ở đập Lộc Nam, nơi đây cũng khá gần trung tâm thành phố, chỉ mất khoảng 30 phút chạy xe, mấy hôm nay cứ rảnh lúc nào là nó lại chạy vào, và bữa nào cũng thế, nó tóm được vài con phi khủng và cả trôi trên 1kg khá nhiều.

    Thắng ngoài là hàng xóm ra, cũng có thể coi là người bạn câu chì và khá nhanh nhạy, trước đây tôi từng hướng dẫn cách đánh lục, nhưng chỉ sau thời gian ngắn, từ việc sử dụng cần tay, cần lăng xê để chơi lục, hắn đã đặt vấn đề với tôi về việc giúp hắn kiếm những cây iso để tạo cảm giác khi câu, nhưng nơi như Đạ Hàm, Đa Tôn, Đa Mi, Mai Thành…. Đều mài nhẵn đít hắn với những thành quả đáng trân trọng.

    Hôm đó hắn phải đi trực nên kêu Tâm, cũng là bạn câu ở Bảo Lộc dẫn tôi đi, 6h sáng sau ly café chúng tôi lại lên đường, ngoằn ngoèo hết đường nhựa, đường đất rồi đá, chúng tôi tới điểm câu…. Điều đập vào mắt tôi với vẻ băn khoăn cực độ khi trước mắt là mặt hồ với một màu nâu sền sệt của đất, bọt khí nổi đầy hồ, từ bờ ra tới mặt nước phải lội xình cả 20m…. tôi bảo…. “ mấy bữa cũng câu vầy hả Tâm…” …. Nó văng tục.. “ đ..mẹ… hôm nay sao nước xuống thấp vậy ta…” rồi nó chỉ tay lên đám cà phê chúng tôi vừa băng qua… “ hôm bữa ngồi trên kia câu kìa …”… hơi nản… nhưng cũng đến nơi rồi… “thôi thì buông câu một lúc rồi về…” tôi nói.

    [​IMG]


    [​IMG]

    Vẫn là điệp khúc xả mồi rồi ngồi chờ…. Tôi bắt được hai rô phi cỡ bàn tay và em mè bé tẹo…. hai đứa ngồi đến gần trưa rồi cuốn gói về, bởi khả năng có cá là bất khả kháng trong hoàn cảnh này tôi quả quyết.

    [​IMG]

    Trở ngược ra chốt bảo vệ nơi tôi gửi xe, giao lưu một tí thì nhận được thông tin…. Cái mô bin bị trục trặc nên từ qua tới giờ phải xả bớt nước để bảo trì…… Ặc…. Mất toi hai ngày cuối tuần với bao tính toán và hy vong.... tự nhiên tôi nghĩ đến câu nói bất mãn có thêm tí hài hước của bác nào….. “ Xin lỗi đời quá đen…”

    Bảo Lộc tháng 2 năm 2012
    Hết phần I
     
  2. vinhn1

    vinhn1
    Expand Collapse
    Well-Known Member

    Tham gia ngày:
    6/9/09
    Bài viết:
    498
    Đã được thích:
    117
    Lời thách đấu lục Bà Hào vẫn còn hiệu lực, nhớ nhen em yêu.
     
  3. MinhBL

    MinhBL
    Expand Collapse
    Hội viên CLB câu cá thể thao TP.HCM

    Tham gia ngày:
    23/7/09
    Bài viết:
    325
    Đã được thích:
    550
    @vinhn1
    Chọn món nào ngang sức đi cu.... lure or lóc chẳn han.
    @ anh em lưu ý.... Hình như Vinhn1 dạo này gặp anh em nào hắn cũng kêu bằng em yêu....thì phải !!!! :45:
     
  4. SAV

    SAV
    Expand Collapse
    Khẳng định thương hiệu "Móc bọc" Idol

    Tham gia ngày:
    21/7/09
    Bài viết:
    1,335
    Đã được thích:
    682
    Giờ thì tui biết nguyên nhân nó bị bẻ lọi tay ở Tràm Chim gòi -> Sờ mông... bộ đội :24:
     
  5. Vu Huy

    Vu Huy
    Expand Collapse
    Phó Bộ Môn Biển - Tập Huấn - Thi Đấu

    Tham gia ngày:
    21/7/09
    Bài viết:
    1,256
    Đã được thích:
    596

    hihihi !:8: vậy bạn là top hay bottom ?

    sorry lạc đề chút nha anh Minh yêu vấu ! sao tự nhiên mình bị mềm vậy ta !hihihi
     
    #5 Vu Huy, 1/5/12
    Chỉnh sửa cuối: 1/5/12
  6. vinhn1

    vinhn1
    Expand Collapse
    Well-Known Member

    Tham gia ngày:
    6/9/09
    Bài viết:
    498
    Đã được thích:
    117
    Mình không rõ, mình thích chân thật, ghét giả dối, yêu màu tím lavender và trai đẹp cơ bắp như anh Minh Bờ Lờ á:53::53::53::53::53:
     
  7. SAV

    SAV
    Expand Collapse
    Khẳng định thương hiệu "Móc bọc" Idol

    Tham gia ngày:
    21/7/09
    Bài viết:
    1,335
    Đã được thích:
    682
    Ku Vinh ròm hôm bữa ghé nhờ bs Khoa sửa lại cái "cửa hậu", chắc là bị Móm phá gòi :24:
     
  8. MinhBL

    MinhBL
    Expand Collapse
    Hội viên CLB câu cá thể thao TP.HCM

    Tham gia ngày:
    23/7/09
    Bài viết:
    325
    Đã được thích:
    550
    Móa.... mang tiếng quá.... mới dụ được thằng Quảng vào nhóm rê để có cặp với thằng Vinhn1... nó sợ quá zông về Đà Nẵng luôn rồi..... nói cho oách chứ.... dạo này thấy nó toàn đi với Vinh ròm và.... Trai zà ko Tuấn ui.... cái style của thằng này đến lạ.:71:.... toàn thích mình hạc sương mai.:65:
     
  9. vinhn1

    vinhn1
    Expand Collapse
    Well-Known Member

    Tham gia ngày:
    6/9/09
    Bài viết:
    498
    Đã được thích:
    117
    ê kg phải mình tui có ghu đó nha, sav già cũng gu phẳng lì muh hehehe
     
  10. Chi Trai

    Chi Trai
    Expand Collapse
    Well-Known Member

    Tham gia ngày:
    23/7/09
    Bài viết:
    437
    Đã được thích:
    212
    Năm trước 55 kg, đi chung Vinh yêu giờ còn 49 kí giác chú
    Ghét ghê, ỉ to con vật người ta đuối luôn ah. Đã vậy lại còn hay hờn ghen vu vơ, alo không nghe máy cũng giận, nhắn tin chưa kịp trả lời cũng giận.
     
  11. vinhn1

    vinhn1
    Expand Collapse
    Well-Known Member

    Tham gia ngày:
    6/9/09
    Bài viết:
    498
    Đã được thích:
    117
    Anh đẹp Trai, thấy ghét, biết người ta hay hờn dỗi mà cứ chọc ghẹo, người ta giận mốt éo thèm đi câu chung luôn á, hôm qua đi với thằng Thịnh mập làm gì mà tới 9h mới về nhà...giận
     
  12. dangviet

    dangviet
    Expand Collapse
    Active Member

    Tham gia ngày:
    17/4/10
    Bài viết:
    31
    Đã được thích:
    0
    Thiệt là quá sức tưởng tượng đó mà.
     

Chia sẻ trang này