Sau này khi về Sài Gòn học và đi làm bên Q7, Nhà Bè vào năm 1986 cho tới nay, mình quen và tham gia câu kéo với anh em trong khu Tân Quy. Khi đó ao hồ còn vô số, rê lóc chỉ xách cần bước ra khỏi cổng vài trăm mét, nếu đạp xe mò ra ao vũng ngoài khu Nam Sài Gòn khi nó bắt đầu hình thành là có thể xem là đi xa nhất! Chứ không như bây giờ Cần Giờ là chuyện nhỏ, mà còn phải đi tới Tràm chim, U Minh lận. Khi đó chỉ có mình là cầm đài gỗ rê lóc, còn hầu hết đều... rê máy! Một thời gian sau mình dành dụm và sắm được cái máy Mitchell 705 cũ nhưng còn khá tốt.
Các loại máy dùng cho rê cá lóc hiện nay rất nhiều ,rẻ mắc đều có ,nhưng yêu cầu chung là:
- Máy nhẹ: cỡ 0.5 kg là ngon vì nặng quá sẽ mỏi tay vì cầm rê suốt buổi câu.
-Tỷ số vòng quay: khoảng 5:1 là tốt vì thuận tiện tốc độ rê và kéo cá.
- Mobin chứa khoảng 100 m dây 35 là ok
Một số hiệu máy mình đã sử dụng qua :
- Mitchell 705: máy nhựa rất tốt
- Banax: hơi nặng mình ít sử dụng
-shimano Alivio 4000 FA rất ngon,nhẹ
- Daiwa Kix Caldia 4000, hạng nhất trong bộ dụng cụ cũa mình, được bà xã tặng nhân sinh nhật lần 40, tặng xong bã còn tiếc cho tới nay!!!!
-Geologic: máy China thích hợp cho ai bắt đầu đi câu, rẻ, nhẹ

Không như câu nhái đùm của dân câu ruộng, đa số dân câu Tân Quy thường móc nhái treo, do đặc tính ao hồ khu này sâu và trống. Những khúc sông được ngăn lại nuôi cá là nơi có đầy lóc, và rất bự. Với chì số 7, ta quăng con nhái ra giữa hồ hoặc cặp mé bờ, rồi kéo nhè nhẹ dưới đáy, kéo cho tới khi nghe ghịt mạnh một cái, nhìn thấy trên đường rê nổi tăm một đống cỡ cái rổ là chính cá lóc, (các loại khác như rô phi, chim, bống cát... cũng ăn nhái tuy nhiên không xì tim), hạ cần chùng nhợ ngay, đếm tới 5-6 vừa thu nhợ và đóng lưỡi. Thường rê chìm ao sâu cá rất lớn, cở 1kg là thường gặp, có con khi giựt nó dùng dằng, tuôn mobin re re nghe đã tai lắm. Tuy nhiên mức độ sôi nổi thì không bằng rê nổi nhái đùm, kiểu rê chìm thường được các bậc trung niên tới già hay sử dụng, nhìn nhiều cụ mắt kém gần 70-80 tuổi vẩn mò mẩm, tỉ mỉ cột nhái vào lưỡi thấy thương lắm! Sau khi cột mồi xong, các bậc trưởng lão kiếm một chỗ ưng ý, ngồi lì và rê cho tới khi con cá ghị mồi mới thôi!
Thông thường dây câu càng nhỏ (nhỏ hơn số 32) rê cá càng dạn táp mồi, ít bị ảnh hưởng bởi gió nên quăng mồi đi xa, tuy nhiên lại hay đứt khi vướng hay khi dính cá lớn. Nhiều khi giựt lên nghe cái bựt không tiếc con cá nhưng tiếc cái lưỡi quá hoàn hảo mà mình làm được. Do vậy nên có lựa chọn cân nhắc trước khi câu:
- Câu ruộng, ao đầm trống, khu vực ít cá lớn, cần quăng mồi xa ta dùng dây cỡ 32-30
- Nơi có cỏ, rau, cá có khả năng bự (như Tràm chim, U Minh), nơi có cá chẻm... nên dùng dây cở 35-37
-Câu lưỡi loại thường (làm bằng dây cáp thép) dùng dây nhỏ, đứt thì bỏ. Nhưng loại lưỡi bằng lòxo súng hoặc sau này mình câu bằng lưỡi đúc chì, làm hơi cực nên thường xài dây 35 cho bảo đảm!
Các loại dây mình thường dùng:
-STREN
-Sufix

Dây strilent hầu như ít được dùng tới do độ chắc thua hẳn hai loại trên.
Cần câu lóc ngày nay đa dạng, hầu như mua về là dùng ngay không cần chế biến lại, thông thường dài 3.3m hoặc 3m, loại hai khúc, chịu lực cỡ medium power của Korea là khá tốt. Chỉ cần nói người bán là họ đưa ngay những cần ưng ý. Nếu cần chăm chút thêm thì có thể thay một hai khoen đầu loại lỗ thật nhỏ đường kính 3-4mm để quăng mồi đi cho chính xác. Những ai điệu nghệ hơn thì có thể đặt thợ lên một cần theo chuẩn cần rê lóc Việt Nam. Đa số bậc trung niên chuyên nghiệp thường câu cần loại này, ngọn thường dài hơn cán 30-40cm, cho phần ngọn tăng tính đàn hồi và nhẹ tay cầm cần khi quăng mồi cũng như khi rung cần cho nhái đi như thiệt!Nhưng khi vận chuyển xa thì cẩn thận với cái đầu bu không được che chắn.
Trong các chiêu rê thì rê nổi với nhái đùm hoặc treo là có cảm giác dữ dội nhất, được áp dụng khi rê ao hồ nhiều rau cỏ, rong. Con nhái được kéo tưng tưng trên mặt nước bỗng "BÙM" rau cỏ dạt ra hoặc một tiếng "BỤP" gọn gàng kèm một mớ bong bóng, yếu tim có thể rớt cần chứ chẳng chơi, nhất là những con cá bông ở Tràm chim Đồng tháp. Mình có một kỷ niệm lần đi Tràm chim lần đầu với Trai Long An và Tỉnh cá lóc, mình câu chung một người anh họ, đang rê giữa trưa thì bỗng 'Rầm', nuớc bắn tung tóe, người anh họ đang ngồi, bật dậy dòm ngược lên để chưởi thề: "Mẹ,thằng quỷ nào chọi vậy!!!" khi nhận ra là dây bị kéo căng,lôi đi sừn sựt, thì đứt cái phựt, tiếc ngẩn ngơ với bài học đầu tiên về cá bông Đồng tháp
Móc nhái đùm

Rê lóc cũng như các môn thể thao khác như đá banh, bi-da... tinh thần chiếm vai trò quan trọng. Đi rê một mình tuy buồn nhưng thoải mái, tự tại, không nôn nóng nên thường gặp cá lớn nhờ kiên trì trên đường rê.(Rê lóc nếu bạn cảm thấy cá có ở dưới bạn phải rê thật chì, nhiều khi tới lúc mệt, chán định bỏ rê đường khác thì cá bự táp). Cá nhỏ không thèm hoặc câu dính củng thả chứ đem về làm rất cực, thậm chí gặp ròng ròng cũng chê vì cá ốm ăn không ngon!! Nên thiên nhiên cũng được nhờ!!!
Còn đi đông bạn bè thì vui, náo nhiệt nhưng với tâm trạng muốn câu nhiều cá nên dễ nôn nóng lụp chụp trên đường rê, nhất là khi người cạnh bên giựt cá ầm ầm, do vậy thường dính cá nhỏ, gặp ròng ròng chẳng tha, lớn nhỏ gom hết, gặp nhau khoe nhau tao 5 con , mầy 7 con ... nhưng nhìn vào thùng thì ôi thôi! Từ bắp tay đến ngón chân cái nằm xếp re thấy tội quá! Bà mẹ thiên nhiên trả giá đắt cho tính khí dân câu!
Vào những ngày cuối tuần khi qua phà Bình Khánh đi Cần Giờ chúng ta dể dàng nhận ra những tay rê lóc trong đoàn câu các loại : bống đục, tráp, bông lau... tràn qua vùng đất cuối cùng của thành phố còn ít ỏi tôm cá thiên nhiên. Cần thủ rê lóc với những cây cần đeo vai không bao bì, một cái thùng nhôm trắng và túi nhái bên hông, vừa qua phà là mạnh ai nấy phóng xe như điên làm như sợ mất chỗ câu ưng ý, sợ nắng lên cá ít ăn, hay muốn cắt mấy cái đuôi thường đeo bám... Vui lắm!.
Hình ảnh đó ngày một hiếm dần theo đà phát triển của đô thị, những cây cầu lớn dần mọc lên, dân cư tràn lên những ao hồ thiên nhiên dựng nhà cao, rộng. Ngày nay rê lóc chỉ là một trò giải trí chứ không còn là nghề kiếm sống nữa, xách cần rê là để kiếm những phút giây thư giãn sau bao ngày làm việc mệt nhọc, hít thở không khí trong lành, mua ít thứ đặc sản thiên nhiên mà nơi thị thành khó kiếm. Dân rê lóc thiên nhiên giờ thường là những tay câu trên chục năm, ngày cuối tuần xách cần để tìm lại những cảm giác dần đi vào quá khứ, còn lại rất ít bạn trẻ tham gia lâu bền với môn này, vì cá quá ít ngoài thiên nhiên, có đi câu là vô các hồ câu giải trí cho nó tiện lợi.
Vài dòng giới thiệu với các bạn môn câu rê lóc thiên nhiên, mặc dù sẽ gặp nhiều khó khăn nhưng nếu tham gia các bạn chắc chắn có nhiều kỷ niệm đẹp với thiên nhiên quanh ta và bạn sẽ yêu nó và trân trọng nó hơn.