Kết quả 1 tới 6 của 6
  1. #1
    Banned
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Địa điểm
    F10 Gò Vấp
    Bài viết
    382
    Thanks
    86
    Thanked 145 Times in 66 Posts

    Mặc định Câu tôm càng xanh... Càng đỏ

    Tác giả: Thượng Sĩ Mai


    Nói đến câu, và săn, thì thật không có thú nào bằng như các bạn đã biết, nó vừa là trò chơi thanh nhã mà lại vừa có đồ để nhâm nhi sau đó cùng bạn bè chiến hữu, vợ con! Nhưng xin xác định đây là đi câu cá câu tôm, săn chim săn nai, thiệt chứ chớ hiểu làm là đi săn cái loại chim kia, cá kia, mà làm sai hẳn câu chuyện nhá! Thật ra, thì cũng có vài anh, cùng bấn quá, không còn cách nào hơn đành nói dối vợ là đi câu, . chiều về cũng mang chiến lợi phẩm về cho vợ cho con nhưng thực ra anh ta đi câu cái kia kìa để đến lúc vỡ lở ra thì anh đã có chiến lợi phẩm thứ thiệt!

    Hạ hồi nói chuyện đi săn, ở đây Mai tui chỉ nói chuyện câu tôm, câu thứ tôm càng xanh càng đỏ tại Việt Nam mình, chứ không phải câu loại tôm càng ở Mỹ như trên tiểu bang gì gì đó miền Đông bắc!

    Tôm càng ở VN có hai loại rõ rệt, Tôm càng xanh và Tôm càng lửa! Tôm càng xanh màu xanh, còn tôm càng lửa màu đỏ tím gần như màu mu con cua rốc ở đồng! Cả hai loại này thường sống ở nước ngọt và nước ngang ! Con nhỏ thường là bằng đầu ngón tay, và con lớn to cỡ cườm tay với càng dài khoảng 30 tới 40 cm , và khi đã lớn cỡ đó, tôm thường cân nặng khoảng trên dưới nửa ký!

    Khoảng thời gian sau 75, mỗi lần đi câu loại tôm này, nếu coi ngày kỹ càng cho đúng con nước (thủy triều, đây là điều kiện để câu được nhiều hay ít, vì tôm chỉ ăn lúc thủy triều đứng yên hoặc chảy chậm), chiều về cũng có được hai ba ký là chuyện thường, nhưng lại cần phải biết nơi, biết chốn, biết mồi, . biết cách câu nữa!

    Có hai phương cách câu tôm càng:

    1/ Câu bằng cần câu có lưỡi
    2/ Câu bằng cần câu không có lưỡi

    Tôm càng, thích nhất là trùng nước (còn gọi là hà) vì hà rất tanh tưởi, nhưng vì trùng nước thịt mềm nên rất dễ bị mất mồi vì lòng tong hay bống chúng rỉa khi lưỡi để câu tôm loại Pro, "chuyên nghiệp" lại không có ngạnh nên dễ xút ra khỏi lưỡi ! Sau hà , mồi để câu tôm càng là tép đồng hay tép con! Dùng tép đồng hay tép con thì khó mất mồi hơn, . chậm ăn hơn, có lẽ vì mùi ít tanh hơn hà, nhưng thường là câu được tôm càng lớn!

    Vào những ngày tháng nắng của miền Nam, ruộng đìa đều đã cạn nước hoặc khô nên hà đâm ra hiếm, những chỗ bán loai mồi này thường giá gấp đôi mà lon lại vơi, mà mỗi ngày đi câu, một người ít nhất năm bẩy lon là thường ! Những nơi có cá lòng tong, bống chúng rỉa thì năm bẩy lon cũng không đủ! Để có thể giải quyết được vấn đề mồi câu, chúng ta có thể dùng tép đồng hoặc giun đất xen kẽ, vì câu tôm thường là câu hai ba cần một lúc chứ không phải chỉ một cần! Một cần mồi tép ta đưa cho Khương Tử Nha ngâm chờ thời, một cần mồi giun, cũng chờ thời và còn lại cần kia xài hà, thì vui vẻ cả làng, mà lại đỡ phải mắc mồi liên tục! Ngoài tép, giun đất và hà, tôi không biết có còn thứ mồi nào khác nữa không, chứ trong nhiều năm câu tôm tôi chưa hề câu bằng mồi khác, và những dân câu thổ địa họ chỉ xài ba thứ trên mà không xài bất cứ một thứ mồi nào khác thì không hiểu tại sao!
    Đó là mồi, tiếp đến là lưỡi câu, chì, và dây!

    Chì và dây thì ai cũng biết rồi, tuy nhiên cũng cần nhắc lại một tí cũng chẳng hề hấn ai, và chắc các bạn cũng đồng ý như vậy! Dây, thường là dùng cước, nhưng nhớ cho là mình đi câu tôm, mà tối đa một chú tôm càng không bao giờ đến một ký lô thì đừng xài dây lớn quá, vô ích, và bảo đảm rằng, cần nào bạn dùng dây to, cần đó được ít tôm nhất, vì hình như tôm không ngố, như mấy chú vẹm, tôm nhìn thấy dây to, có một cái gì bất ổn sao đó!

    Chì, thì vô định, nó tùy theo nước chảy nhẹ mạnh mà dùng chì có độ nặng thích hợp để dây, mồi và chính cục chì khỏi bị trôi đi hoặc lơ lửng giữa độ sâu của nước, vì câu tôm là câu chìm, chì nằm ở mặt của lòng sông!

    Sau dây và chì, là lưỡi câu! Lưỡi câu tôm là yếu tố khá quan trọng để bắt được tôm, vì lưỡi này có hình dáng hơi khác với các loại của lưỡi mà chúng ta thường dùng để câu cá.

    Lưỡi để câu tôm khác lưỡi để câu cá về hình dạng, và đặc biệt là lưỡi câu tôm không có ngạnh! Đối với những người không phải là người câu chuyên nghiệp, những người này vẫn có thể dùng loại lưỡi câu cá để mà câu tôm, nhưng có một vài điểm bất lợi, thứ nhất, khó dính được tôm, và nếu đã dính được, thì lại khó gỡ lưỡi ra từ miệng tôm, và một điểm nữa là khi đã lấy được lưỡi ra rồi, thì cũng chỉ ít lâu sau là tôm chết dù tôm được cho vào rọng ngâm dưới nước và thịt tôm chết ăn sẽ kém thi vị khá nhiều!

    Nếu đối đế phải dùng lưỡi có ngạnh mà không muốn tôm bị chết thì đừng cố gỡ lưỡi ra khỏi miệng tôm, mà dùng kéo hay dao cắt dây để nguyên lưỡi ở miệng của nó thì hy vọng tôm sống lâu hơn ít nhất là tôm có chết thịt vẫn chưa ươn cho lắm khi chiều về đến nhà!

    Lưỡi câu cá thì ai cũng có thể hình dung ra được dễ dàng, lưỡi câu tôm thì khác, nó có hình dáng gần gần giống như chữ "C" hoặc là 6/10 của chu vi hình tròn! Vì là không có ngạnh nên mồi rất dễ xút nhất là khi nước chảy mạnh nên khi mắc mồi hà hoặc giun đất, thường thường phải đưa giun hay hà lên qua hẳn khỏi chỗ cột, nghĩa là lên qua hết phần lưỡi tới phần dây cước luôn! Lưỡi câu tôm thường là có bán tại những điểm bán đồ câu nhưng cũng có những nơi không có loại lưỡi này vì thông thường người câu tôm họ làm lưỡi câu lấy cho riêng mình, vừa được theo ý mình mà vừa rẻ vì lưỡi không có ngạnh rất dễ làm nhất là để khoản tiền này cho mồi khi mùa hà khan hiếm khá đắt!

    Cách cột lưỡi và chì để câu tôm:

    Câu tôm là câu chìm vì thế câu tôm không có phao mà chì sẽ nằm sát đáy của lòng sông ! Nếu tính từ đầu cần trở xuống, thì chì rồi mới đến lưỡi! Chì sẽ cách lưỡi khoảng hai gang tay , có nghĩa là lưỡi sẽ ở điểm chót của dây! Khi chì nằm xuống mặt của lòng sông, thì mồi và lưỡi sẽ lơ lửng trong nước với cái khoảng cách hai gang tay như vừa nói ở trên, nó nằm trong tầm mà con tôm nằm ở lòng sông đưa càng với tới!

    Khi câu tôm, thường thường chúng ta thả mồi từ hai ba, đến bốn năm cần một lúc, có người thì mắc toàn bộ mồi hà, nhưng theo thiển ý, thì khi câu nhiều cần như thế, nên mắc một vài cần bằng tép, hoặc một vài cần bằng giun đất để chờ và khi làm như thế sẽ không phải thăm mồi liên tục vì nếu chỉ bằng mồi hà không thì phải thăm mồi đều đều!

    Địa điểm câu: Loai tôm càng xanh, tôm càng đỏ, là một đặc sản chỉ có ở thượng nguồn và hạ nguồn của sông Cửu Long và những vùng hạn chế phụ cận mà không có ở những nơi khác! Nói chung là chỉ có miền Nam VN là có loại tôm này mà thôi!

    Loại tôm này, dứt khoát không sống ở chỗ nhiều bùn, do đó khi bạn thả dây xuống bạn có cảm giác chì chạm bùn, thì đừng hy vọng có tôm mà chỉ có một vài loại cá vớ vẩn gì đó thôi! Loại tôm này giống như loài cua, thích ở chỗ nào có hang hốc, đá, do đó chỗ nào cứng, đá, v.v, là những nơi cư ngụ của chúng, như mố cầu, chân cầu chẳng hạn, . bãi ngâm gỗ, v.v

    Đi câu tôm phải biết địa điểm, vì nếu không thì bạn sẽ về không là chuyện thường! Ở Saigon và vùng phụ cận, có những địa điểm câu tôm thật tuyệt vời, đó là Kho 5 Khánh Hội, Bến phà Cát Lái, Kho đạn Cát Lái, Cầu Xa lộ Saigon, Cầu Xa lộ Biên Hòa. Cầu Bình Chánh, và xa hơn về miền Tây, có Bắc Mỹ Thuận, bắc Vàm Cống, Bắc Basac, v.v. Và chắc là còn rất nhiều nơi nữa trên dòng Tiền Giang mà cá nhân tôi đã có địp câu hàng rổ tôm càng, nhìn đến khoái mắt, có những con càng đỏ mà càng của nó dài đến gần 3 feet!

    Bạn đã có lần nào nhìn thấy một con tôm to như thế ngoài chợ chưa? Chắc là có, nhất là ở những chợ của miền Lục tỉnh trù phú ngày xưa, hay ngay trong những nơi bán cơm bình dân, bạn cũng có thể mua một dĩa cơm với một con tôm to như thế, mà giá cả rất bình dân!

    Bạn đã chuẩn bị cần, lưỡi, chì, dây, mồi, rọng, xong xuôi, và đương nhiên là ngày giờ, vì ngày bạn đã định, thường là những ngày nước chảy chậm, nhiều con nước trong một ngày, và đương nhiên tâm hồn thanh thản để thưởng thức cái thú, câu kẹo này! Nếu ngày hôm đó trời mưa thì sao? Không sao cả bạn ạ, vì khi trời chuyển mưa, hoặc mưa, nước sông sẽ ấm hẳn lên thì bạn lại càng nhiều chiến lợi phẩm, chỉ sợ bạn không chịu nổi cái ướt át, cái lạnh của con mưa mà thôi!

    Nhưng đã lên cơn nghiền rồi, thì có mà trời gầm!

    Bạn cũng đã dặn dò vợ con ở nhà đi chợ mua những thứ cần để chiều nay chúng ta làm món tôm nướng, tôm bì cuốn, tôm sốt cà, hay đơn giản là hấp tôm và ăn với sốt may-on-ne, chưa?

    Bạn nên nói với u nó mua sẵn những thứ này, để chiều về đỡ cập rập cũng như thưởng thức đúng mức cái đặc sản tuy không phải là cao sang mỹ vị, nhưng ngon miệng này! Bạn cũng nên mời ông nhạc, sang cho nó đậm đà tình nghĩa, để có thể ké vài chung rượu mà một mình bạn với vợ con thì đôi khi thực hiện không dễ mà lại vui vẻ cả làng!

    Xong xuôi cả rồi, bây giờ chúng ta bắt đầu đi nha!

    Địa điểm gần nhất hôm nay là Cầu Thanh Đa, nơi đây tuy không phải là "đắc địa, đắc giang" nhưng nhiều khi cũng có những điều không ngờ vì bên kia sông, phía Thủ Đức là một bến tàu, mà Mai tui thường chui hẳn vào trong để vui thú câu kẹo này, tuy nhiên chỉ những ngày nước thấp, chứ nước cao thì làm bạn với hà bá mất! Địa điểm thứ hai, nếu cầu Thanh Đa đã có quá nhiều người anh em nghiền như mình đã đến trước rồi thì mình quặt sang cầu Giồng Ông Tố (đường đi xuống bến phà Cát Lái, Thành Tuy Hạ). Cầu nay không to, không dài nhưng tôm ở đây cũng khá lắm, và mình sẽ thuê ghe ra ngoài xa hơn một chút thì sẽ nổi đình đám tối nay! Ghe thuê dễ dàng, vì cư dân sống dưới chân cầu, cuối tuần họ không đi đăng hoặc đóng đáy nên dễ thuê mướn vô cùng mà giá cũng chẳng là bao, đôi khi quen mặt họ cho mượn là đằng khác tuy nhiên mình phải chơi đẹp mấy phát trước cho họ biết mình là dân chơi thứ thiệt chứ không phải đồ rỏm !

    Có ghe rồi, mình chèo ra giữa sông, thả neo, và rà tìm "búng"! Búng là nơi tôm trú ngụ, nơi đây là đá ong, đá, hặc chỗ tuyệt đối không phải là bùn ! Ngồi ở búng này khi tôm không còn cắn nữa thì mình di chuyển để tìm một búng khác hoặc lại cho ghe vào gầm cầu, rỉ rả vài điếu thuốc, và trong khi đó thả một vài cần với mồi tép cho nó khó mất rồi anh em mình đổi tên thành Khương Tử Nha ngồi chờ thời, cho đỡ nắng mưa, hay qua cơn nước chảy cũng cảm thấy hạnh phúc rồi!

    Thỉnh thoảng lại mở rọng ra coi, xem tôm còn sống cả không, con này đặc biệt cho ông bố vợ, con này đặc biệt cho u nó, con này cho thằng cu nhớn, còn mình rỉ rả với tí nếp thang vài con càng nhí là cũng đủ hạnh phúc cuối tuần rồi!

    ________________________________________
    Mới gần bốn giờ sáng mà không hiểu sao đã tự nhiên thức giấc, tỉnh táo hẳn, có lẽ là quá mong nên bị ảnh hưởng tâm lý chăng!, Thôi thì cũng gần đến giờ thức dậy để chuẩn bị một vài thứ nữa nên nhất định bò dậy pha chút cà phê uống cùng cuốn thêm ít điếu thuốc nữa sẵn sàng! Tối hôm trước, mọi thứ đã chuẩn bị kỹ càng, nào là lưỡi sơ cua thêm trong trường hợp mất nhiều, và chì cũng vậy! Kiểm lại mồi, không có lon hà nào bị chết cả, vì hà không hiểu tại sao rất dễ chết, mà khi có một con bị chết trong lon thì cả lon đều chết hết, chúng chết tập thể, nghĩa là toi đứt một lon! Hà rất kỵ kiến, nên khi mua hà về tối hôm trước, muốn chắc ăn, nên cho những lon hà này vào một thau nước để đề phòng kiến tấn công! Mùa mưa hà dễ mua, nhưng phải chờ đến tận bẩy tám giờ sáng chỗ bán mới mở thì uổng mất những giờ ngà ngọc của buổi sáng sớm, nhất là vào những ngày nước ương như sáng nay!


    Ngồi nhâm nhi ly cà phê, nhân tiện cuốn thêm mươi năm điếu thuốc sẵn sàng và cho vào hộp để hút cho cả hôm nay lúc ngồi câu, vì khi đã bắt đầu câu, bạn sẽ không có thì giờ để cuốn thuốc nữa, nhất là khi tay đã sờ vào hà, nó sẽ có mùi rất tanh tưởi, khi thưởng thức nó sẽ mất đi hương vị quốc hồn quốc túy của điếu thuốc rê! Muốn cho mùi tanh này bớt, chỉ còn cách mang theo vài quả chanh để rửa tay khi cần nhất là khi cuộc vui đã vãn, chứ lúc câu, lúc mắc mồi xong, chúng tôi thường quẹt tay ngay vào quần nếu hôm đó quên mang theo dẻ chùi tay ! Đi câu bằng ghe thì tiện hơn, bạn có thể với tay ra rửa sau mỗi lần mắc mồi bằng nước sông trước mặt!

    Kiểm soát lại tất cả xong, chúng tôi rời nhà và đến đến được cầu Thanh Đa, mà trời vẫn còn tối, Sớm đến thế mà những người anh em nghiền như chúng tôi họ đã có mặt ở đó tự hồi nào rồi ! Vì thấy không còn chỗ cho mình nên anh em chúng tôi rời địa điểm này ngay để sang cầu chợ Giồng Ông Tố, để khỏi mất thì giờ vì thì giờ bây giờ là vàng bạc, tuy có hơi ngược đường nhưng cũng không xa là mấy, và cũng chính ở địa điểm Cầu Giồng Ông Tố này, không biết bao nhiêu là tôm chúng tôi đã đưa về nhậu nhẹt trong những năm tháng trước mà hầu như tuần nào cũng có mặt!

    Hôm nào cầu này đã bị chiếm cứ, thì vẫn cùng hướng, bạn có thể chạy xuống thêm một chút nữa là Cầu Xây Dựng, hoặc xa thêm một tí nữa là Cầu Ông Nhiêu, thuộc xã Long Trường, và xa nữa thì có cầu Chao Chảo, đây là những nơi mà tôm càng đóng đô, và sau khi đã có đầy đủ chiến lợi phẩm rồi, nước đã bắt đầu chảy mạnh, bạn không cần đi ngược lại làm gì, bạn có thể đi xuống nữa, bạn sẽ ra xa lộ Saigon-Biên Hòa để về, khỏi phải trở lại "đường xưa lối cũ"!

    Vừa dựng xe xong để lấy bó cần xuống, thì thằng nhỏ con bà chị thường cho mướn ghe nó lon ton đến dù trời còn khá sớm! Hỏi nó, nó nói nó đi mua cà phê cho bà mẹ, vì hôm nay bà ta ở nhà! Hôm nay là 23 âm lịch mà, đó là ngày rất xấu cho những ai tin vào quẻ số, nhưng đối với những người căn ngày để câu như chúng tôi, đây là một ngày với nhiều hy vọng thắng với nhiều chiến lợi phẩm! Ngày 23 âm lịch, nước sẽ chảy rất chậm, nhiều lần lên xuống trong ngày, dân làm nghề nông, dân đi câu đánh chuôm gọi là ngày nước ương!


    Ngày nước ương, như đã nói ở trên, là ngày mà dân câu tôm "không lưỡi" mong đợi, vì họ sống bằng nghề câu kiểu này chuyên nghiệp, cả đời, và tôm chỉ bán sỉ cho các chợ hoặc có mối đến lấy cho những nhà hàng, có nghĩa là số lượng không phải chỉ một vài rọng mà là cả hàng trăm ký, một tạ, !

    "Chuôm", là nơi được gọi là nơi mời gọi tôm cá đến ở tự do, do người ta làm ra cho tôm cá đến ở với điều kiện rất thuận lợi, nào là nơi ở khang trang với chà, cây, v.v. đặc biệt là đồ ăn ngon, như chó bò trâu gà chết được đưa ra đây cho tôm cá luôn có những bữa tiệc thịnh soạn!

    Chuôm, nếu cho cá mà mục đích cho cá thôi, thì thường thường là ở ven bờ, nơi mà thủy triều khi xuống thấp nhất những ngày trong tháng, vẫn còn đủ nước để cho cá ở trong đó! Chuôm cho tôm thì hơi khác, cũng có những chuôm ở gần bờ, nhưng thường thì ở ngoài xa bờ, nơi tàu bè ít qua lại, có đá cát phía dưới và đương nhiên là có thêm cây củi chà gỗ làm nơi trú ngụ cho tôm và cũng đương nhiên là có thức ăn cho tôm không phải là mỗi ngày nhưng thỉnh thoảng! Người ta đánh chuôm cá bằng cách coi ngày nào là ngày lành tháng tốt, đem đăng ra vây chung quanh chuôm, chờ cho nước xuống, và ngừng lâu, họ sẽ huy động lực lượng chuyên nghiệp ra bắt toàn bộ bất cứ con gì nằm trong vòng đai của đăng, thường thường mỗi lần như thế, họ hốt được năm ba tạ cá tôm cua lươn là chuyện thường, đây là nghề tay trái còn nghề chính là nghề nông hay nghề đóng đáy!

    Chuôm cho tôm thì họ không đánh như vậy, mà chỉ ra câu vào những ngày nước ương hay những khi mà nước đứng yên vào những ngày khác trong tháng ! Nghề của họ là gom tôm cho một tuần hay năm bẩy ngày và bán một lần cho chợ ! Họ câu bằng cần không lưỡi, và Mai tui sẽ nói đến cách câu này vào một lần trong những ngày tới!


    Hôm nay chúng tôi đi câu, cũng vào ngày nước ương! Hy vọng à sẽ thành công như mong đợi! Hôm nay chúng tôi lại có những điểm thuận lợi như, mấy ngày hôm trước trời nắng ráo, do đó nước sông không bị đục, và cũng vì không mưa nên rác rến dưới sông ít, nhất là khi không có mưa thì nguồn thực phẩm cho tôm cá bớt đi, do nước mưa cuốn chảy đưa từ bờ xuống như đồ ăn thừa thãi chó mèo chuột chết chẳng hạn nên tôm cá bị đói bụng hơn!

    Một tuần lễ trước đó , chúng tôi vì nghiền, đã dự định đi, nhưng cuối cùng thì hủy bỏ không phải vì trời mưa, vì khi bạn đang câu mà trời mưa thì thật tốt, vì khi trời chuyển mưa, tự nhiên nước của sông sẽ ấm trong vòng mươi phút, mà không ai giải thích được, với một khối nước to như thế mà nóng lên trong một khoảng thời gian kỳ diệu và tôm cá như có sự liên hện chặt chẽ với thiên nhiên, chúng bủa ra cắn lia lịa, nhưng với điều kiện nước đừng chảy quá xiết!

    Câu vào những ngày nước chảy xiết, thứ nhất chì bị trôi, vướng rác rến thường xuyên, nếu bạn không chú ý, đôi khi bị những mảng rác lớn, nhánh cây, tàu dừa nước cuốn cần của bạn đi theo hà bá là chuyện thường tình xảy ra và có lần, đã có người mất luôn cả cái rọng đựng tôm!

    Nhưng ngược lại, trong những ngày nước chảy xiết này, đến khi thủy triều đứng yên, mà thời gian khoảng chừng 20 phút, trước sau, là những phút ngà ngọc, bạn có thể giật được năm ba chú càng trong những phút cao điểm này vì từ sáng giờ chúng nằm đâu đó bám sát vào đá, gỗ chờ thời, bây giờ mới được tự do ra để xơi!

    Hôm nay là ngày 23 âm lich, như vậy tuần trước nếu bạn đi câu, thì bạn đi đúng vào ngày 16 trăng tròn, "fullmoon"! Như đã nói, ngày này nước chảy mạnh hơn bao giờ hết, và, bạn sẽ không bao giờ dính được một chú cá bống nào như những lần đi câu trước, vì ngày này là ngày lễ "Tình nhân" của chúng! Chúng sẽ dấu thân nơi kẽ đá, bẹ dừa, hang hốc để tình tự và nhất định bỏ ăn, vì đối với chúng, tình là điều cần, ăn sau cũng được, không ăn hôm nay ngày mai ăn bù, nhưng khoản tình ái, nếu lỡ phải chờ đến ba mươi ngày nữa lận! Ngược lai, nếu bạn, đi câu lại vài ba ngày sau đó, bạn sẽ câu được rất nhiều bống, nhưng bạn đừng ngạc nhiên, khi bạn nhìn thấy con bống hôm nay sao còm cõi thế! Nhưng còm, bạn cũng gỡ và cho vào rọ, , Bống mà kho tiêu tộ cũng là một món ăn dân gian khó quên!

    Sáng nay, chuyện gì nó đến cũng may, dù rằng hôm nay đúng là ngày kiêng cữ của một số người, mà họ tin là cái gì xảy ra ngày hôm nay cũng xui lắm, riêng chúng tôi thì trái ngược hẳn, vừa xuống đến đây là gặp được ngay thằng nhỏ thường cho mướn ghe, và liếc nhìn ngoài kia sông, chỗ búng tôm chưa có một cái ghe câu nào chiếm cứ!

    Do nước cao và chảy rõ chậm, chúng tôi bước xuống ghe cùng bó cần câu cũng như một vài thứ lỉnh kỉnh dễ dàng như bước xuống một bực tam cấp nào đó thôi! Đến khi chèo ghe ra, cũng lại thật dễ vì ghe đi xuôi nước và có thẳng nhỏ chủ ghe giúp thêm một mái chèo! Thằng bé tuy nhỏ con và còn trẻ như búng ra sữa nhưng kinh nghiệm chèo ghe của nó thật đáng để học hỏi! Nước nào nó cũng chèo được và lại chèo một cách chuyên nghiệp, thoăn thoắt rồi đưa ghe vào ngay chỗ đã định! Nó thường giúp chúng tôi như thế, và cũng thường ngồi câu với chúng tôi một hồi rồi khi cảm thấy mọi việc đã ổn thỏa cả thì nó nhảy ùm xuống nước và bơi vào bờ như một người đã làm xong nhiệm vụ, mà đôi khi lúc ra về chúng tôi có cho nó chút tiền thêm nó cũng e lệ và nhất định không lấy! Con nít tại miệt quê, nhiều đứa thật dễ thương vô cùng!

    Chúng tôi mang tất cả là 9 cái cần câu, và toàn là cần câu máy! Trong số 9cần này máy toàn bộ hiệu "Michelle" của Tây, một nhãn hiệu cần câu máy nổi tiếng ngày xưa, chưa bao giờ bị trục trặc hoặc rối dây như những loại máy sau này, tuy hình dáng không được đẹp mã cho lắm Tốt gỗ hơn tốt nước son, chắc các bạn cũng đồng ý với tôi đôi khi!?

    Dân địa phương, thì họ đơn giản hơn, họ dùng ngay chính cái lon sữa bò để cuốn dây khi câu tôm với cần bằng tre thế thôi và khi bị nước cuốn hay chà kéo đi mất họ dửng dưng như vất cái tàn thuốc rê xuống sông nhưng với loại cần câu máy như của chúng tôi, có lỡ bị mất vì rơi xuống sông, thì nước mắt sẽ rưng rưng vì tiếc! Ngoài chín cái cần tuy không còn mới mẻ gì, chúng tôi còn hai cái máy sơ của hiệu "Temper" của Ý, cũng thuộc loại xịn, sẽ dùng khi những cái kia gặp trở ngại! Còn lưỡi, chì, cước, chúng tôi cũng thường mang theo phòng hờ nhiều, nhất là lưỡi!

    Thả một cần xuống, dây xả ra ước chừng 5, 6 mét gì đó, dây bỗng chùng và hình như cục chì ở cuối dây chạm nhẹ vào một vật gì mà tay có cảm tưởng cưng cứng, chúng tôi tạm yên tâm dưới đó chắc, là đá chứ không phải bùn!

  2. #2
    Banned
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Địa điểm
    F10 Gò Vấp
    Bài viết
    382
    Thanks
    86
    Thanked 145 Times in 66 Posts

    Mặc định

    Khi chì đã chạm vào lòng sông, chúng ta cần phải cuốn dây cước lên một khoảng nào đó để dây đủ căng, và khi tôm dùng càng để đưa mồi vào miệng chúng ta sẽ dễ nhận ra khi đầu cần nó gật gù nhẹ nhẹ, nếu chúng ta để dây chùng quá, chúng ta sẽ không nhận ra được điều này, cho đến khi tôm đã ăn xong và di chuyển chỗ, lúc đó tôm sẽ kéo dây từ từ căng và căng mãi, đôi khi nó giống như lưỡi câu vướng vào một vật gì, như cành cây gẫy, bao ny lông hay cất cứ vật gì vướng vào dưới lòng sông, mà thực sự là một con tôm càng to đã dính chấu! Bạn cũng cần nhớ cho rằng, khi tôm di chuyển vị trí, khác hẳn cá, chúng búng lùi có nghĩa là tiến về phía sau, trước khi quyết định đi bất cứ hướng nào mà chúng muốn!

    Những người mò tôm chuyên nghiệp, họ thường lợi dụng lúc nước đứng, thường là lúc nước đứng của thủy triều thấp, họ ra mò tôm ngay dưới những chân cầu, chỗ búng tôm, bằng cách đưa tay từ từ vào, tôm búng thân ra và toàn thân tôm sẽ nằm gọn trong tay họ, và bạn có thể tin là mỗi lần hụp xuống, thường khoảng tên dưới 1 phút họ có thể mò và bắt một hay hai chú tôm dễ dàng, nhưng những phút ngà ngọc này thường ngắn ngủi ! Người mò, họ không hề mang rọ, họ thường cho ngay tôm vào lưng quần và cuốn lại, thì tôm có còn chạy đường trời! Quần xà lỏn của người dân miệt quê nó rộng thùng thình như một cái váy, và dây lưng thường là một loại dây nào đó chứ không phải là dây thun nên ít khi nào tôm có cơ may xút và thoát! Khoảng thời để có thể mò như thế khoảng chừng 20 phút là nhiều, Người câu tôm bằng cần cũng có khoảng thời gian ngà ngọc này, đôi khi dài hơn được dăm bẩy phút nữa, khi nước đã bắt đầu lên và chảy, thì tôm không còn nữa!

    Sau khi thả cần thứ nhất bằng mồi tép đồng, cần được bỏ xuống sàn ghe, và đầu cần chỉ nhô ra khỏi thành ghe khoảng 3 hay 4 gang tay là nhiều, vì thường cần dùng để câu tôm cũng không dài lắm! Để nhô ra cỡ đó là an toàn nhất, vì khi tôm, cá cắn hoặc ngộ nhỡ có vướng vào tàu dừa nước cành cây, thì cũng khó mà lôi được cần xuống nước do phần còn lại của cần nằm hẳn trong ghe, với độ nghiêng gần 45 độ, kèm theo cái máy ở phần cuối, Chúng ta cứ hình dung ra cái cần câu như một cái đòn bẩy mà điểm tựa là thành ghe , thì phần thắng sẽ về phía cuối cần, ngoại trừ bị kẻ gian hụp lặn phía dưới nước và kéo đi! Trường hợp này đã xảy ra đối với một vài "công tử" nghiền câu, bị đám "ma bùn" rắp tâm ăn trộm giữa thanh thiên bạch nhật! Có người lại bị mất cả rọ tôm! Mất rọ tôm khi ngồi câu trên thành cầu là chuyện dễ xảy ra, vì ghe đi lại phía dưới, chúng dùng dao cắt dây của rọ và, chúng tự nhiên có bữa tiệc thịnh soạn mà không phải câu kẹo gì! Rọ đựng tôm cho những người câu bằng ghe thường được cột bên thành ghe phía sau lưng, vì khi neo ghe để câu chúng ta thường neo cho ghe nằm ngang sông chứ không theo chiều của dòng nước chảy! Vì không phải là chuyên nghiệp, cục neo thường là những cục sắt, cục xi măng, nặng chừng mươi mười lăm ký, đủ để giữ cho ghe không bị trôi! Thường thì khi làm như vậy cũng là đủ, tuy nhiên là đối với ghe nhỏ, và những ngày nước chảy yếu thôi, chứ nhằm vào những ngày nước chảy mạnh, thì ghe cứ từ từ đổi vị trí lúc nào mà người ngồi trên ghe cũng không hề hay biết! Để có thể giữ cho ghe đứng yên ở một vị trí gần như cố định, chúng ta nên xài neo đúng "cốt cách" của nó! Neo hữu hiệu nhất, có neo "cánh dơi "hay có chỗ còn gọi là cánh én! Hình dạng cái neo nó giống hệt con dơi lúc nằm trên mặt đất với hai cánh xoải ra! Loại neo này, khi đã bậm vào đáy sông thì không hề di chuyển , càng kéo mạnh càng bậm sâu, nhất là khi dây neo dài và đường của dây neo khoảng 30 hay 45 độ so với lòng sông!

    Muốn kéo loại neo này lên, chúng ta phải bơi ghe lại đúng vị trí neo nằm (90 độ) so với mặt nước thì kéo neo lên dễ dàng! Như vậy nếu chúng ta thả hai neo cho hai mũi ghe để ghe nằm ngang sông, chúng ta phải chuẩn bị dây neo rất dài để khi kéo neo lên chúng ta phải xả dây ra cho một đầu! Ghe không bị trôi, đứng yên một chỗ là một trong những điều kiện thuận lợi lúc câu

    Chúng tôi tiếp tục cho cần thứ hai xuống nước, cần này được móc bằng mồi hà! Tổng cộng hai người, 9 cái cần, với 11 lon hà cũng gọi là tạm đủ cho trọn ngày hôm nay! Nước không chảy xiết, cũng như bống hoặc lòng tong không phá mồi thì số hà này đôi khi còn dư là đằng khác! Hà còn dư, nếu lon nào còn nguyên vẹn, bạn có thể đưa về, ngâm vào một thau nước để tránh kiến, và bùn trong lon luôn luôn ướt, hà sẽ sống và dành cho lần đi câu tuần sau!

    Cần thứ hai vừa quăng ra, nửa chừng là bị cá táp liền! Sở dĩ mà dám khẳng định như vậy, vì tôm chỉ ăn chìm mà không bao giờ ăn lưng chừng nước! Kéo lên thì y như rằng một chú bống cát, tuy không lớn, cũng không đến nỗi còm cõi, vì chắc sau ngày lễ " tình nhân", chú đã chịu bồi dưỡng kỹ càng, và cũng có thể đây là một em cá cái hổng chừng! Phân biệt con gì thì còn dám mạnh miệng, chứ bống thì tôi đây đành chịu ngoại trừ khi chị cá cái có cái bụng, ễnh ra vì hai buồng trứng đã đến lúc quá khổ!

    Mở hàng, được một con bống cũng là tạm được, mở hàng mà gặp một con cá mặt quỷ, hay còn được gọi là con nóc thì có cảm tưởng nó xui cả ngày hôm ấy! Dính vào con này, thì chỉ còn cách cắt lưỡi, nếu nhân đạo một tị thì đá nó xuống nước cho nó một cơ hội sống, mà tàn nhẫn một tí thì sẽ đạp cho lòi ruột rồi cũng đá xuống sông cho trôi đi, cho tàn đời một kiếp cá vừa xấu xa, vừa ngứa nếu thò tay vào, vừa độc nếu ai muốn ăn mà không biết cách làm cho đúng cách! Cá mặt quỷ không to, con to lắm mà chúng tôi thỉnh thoảng gặp chỉ bằng cỡ bụm tay, nhưng chúng kéo dây thì rất phê, có lẽ vì cái thân tròn như nửa quả bong bóng mà da thì xần xùi như cóc tía bị nước nó cản!

    Hôm nào, mở màn mà được chú càng xào, thì ngày hôm có lòng lâng lâng vui vì càng xào hầu như đi có mẻ, "You make my day", .! Càng xào chỉ là tiếng gọi của những chú tôm cỡ nhỡ, thân bằng nửa cườm tay, và càng thì còn rất nhỏ và ngắn, Càng của loại càng xào chỉ dài chừng một nửa chiều dài của thân.. đặc biệt thịt nhiều! Đó là càng xào đực, .! Càng xào cái cũng có độ lớn bằng đó, tuy nhiên vào một tháng nào đó, những em này, em nào cũng mang một bụng trứng, và đặc biệt rất, .dữ khi bị dính câu! Các em, có thái độ hung hặng, như nhắn nhủ những người câu rằng, các em là phái yếu, các em lại đang mang bầu, tại sao các người lại dám xúc phạm, và tàn nhẫn?! Khi đã dính hẳn vào lưỡi, các em, cố vùng chạy và ghì cần, mà người câu có cảm tưởng như là dính được một chú tôm càng khá khá!

    Một điều căn bản cho những ai đi câu tôm, là khi quay cần lên là cấm để bị dây bị khựng hay ngừng nghỉ, vì khi bị khựng hoặc dừng vì bất cứ lý do gì, đó là chính lúc tôm có cơ hội thoát thân! Không có gì tức cho bằng đã dính rồi mà bị xẩy, như đi săn, bắn trúng mà không lấy được con mồi! Nó tức cho đến khi về đến nhà và nhiều khi, cả đêm hôm đó, !

    Trời đã sáng hẳn, tiếng chân bước của những người bạn hàng gồng gánh đi qua cầu Giồng Ông Tố nườm nượp, hòa cùng tiếng những công nhân khuôn vác đưa hàng lên lên bến chợ từ những chỗ khác đến thành một âm thanh thật hỗn tạp! Chợ Giồng tuy nhỏ nhưng tấp nập vì trong chu vi khoảng mươi cây số không còn có chợ nào khác nữa!

    Mặt trời từ phía Đông đang ló lên, như báo hiệu một ngày đẹp trời và hứa hẹn rằng sẽ khá nóng bức! Mặt nước dưới sông gần như phẳng lặng, thỉnh thoảng một chiếc ghe đuôi tôm chạy qua làm mặt nước gợn lên lớp sóng lớn, khiến chiếc ghe câu của chúng tôi dài chừng khoảng 5 mét gì đó chòng chành, nhưng chỉ trong khoảnh khắc mặt nước lại trở lại phẳng lì với một vài thứ rác như giấy, bao ly lông trôi lững lờ trên mặt sông có lẽ do những người sống kè hai bên bờ xả xuống!

    Cả 9 cây cần câu đã xếp hàng ngang chìm dây câu dưới nước, cái gần cái xa, cái lệch về bên phải, cái hướng về bên trái để những chú tôm phía dưới có điều kiện lựa chọn! Cây cần xa về phía trái của người bạn bên cạnh nãy giờ gù lên gù xuống nhẹ nhẹ, hy vọng đó không phải là một cái bọc ly lông vướng vào vì khi lưỡi câu dính phải những thứ này, thường thường đầu cần cũng gật gù tương tự! Thấy vậy, Anh ta nhấc cần lên một chút như để thăm dò, cũng như để quay thêm một vài vòng nữa cho căng dây, thì bất chợt đầu cần cong hẳn xuống và bắt đầu ghì! Đây chắc hẳn phải là một chú càng khá khá, hay một chị càng xào có chửa hung hăng nãy giờ đã ăn uống tự nhiên, đến khi bị động thì vùng chạy! Đó là cái, lối, cái "phong cách" của tôm khi chúng ăn!

    Người bạn đi chung, trên môi còn gắn chặt điếu thuốc rê "khai trương", không hiểu là do khói thuốc bay vào mắt hay vì khoái trí, hắn nheo mày một mắt và tay thì đều đặn kéo con mồi từ từ lên một cách rất điệu nghệ, trong tư thế thong thả, không ngừng nghỉ, trong lúc nhờ tôi đưa vợt sẵn nhỡ có điều gì có thể xảy ra, nhưng rồi hắn đưa chú tôm lên khỏi mặt nước và xoay cần cho chú tôm vào hẳn trong khoang thuyền! Hắn ta gỡ lưỡi ra khỏi miệng tôm, mở rọ rồi quăng vào, và không quên nhắn nhủ chú tôm mở hàng một câu thật bâng quơ rõ có duyên : Ráng nằm đó nhe, em phải chờ mợ, nó, chiều nay, chứ anh thì hổng còn, "Mà phải nói hắn có duyên thật, thành ra mỗi khi đi câu, vợ hắn ngoài chuyện dặn dò riêng hắn, nàng chưa yên tâm hẳn, nàng còn dặn dò cả tôi, coi chừng anh chồng quý dùm cho nàng!

    Chú tôm sau khi vào trong rọ rồi, hình như cảm thấy thoải mái, không nghe thấy phản đối gì! Để giữ tôm sống được lâu, rọ luôn luôn để ngoài ghe và nửa chìm nửa nổi trong nước sông! Nhiều người dùng bao vải, bao cát, thay cho rọ nhưng tốt nhất vẫn là thứ giỏ lớn, có chiều dài để tôm được thoải mái sống những giờ còn lại của cuộc đời! Tôm rất cần dưỡng khí nên ngâm rọ trong nước sông là tốt nhất!

    Sau khi nhắn nhủ với, tôm xong, tay hắn mắc thêm mồi và hắn quay sang tôi, chắc cũng là khen lấy lệ, "Lưỡi câu anh làm kỳ này, bén thật!"

    Nghe câu khen của người bạn đồng bệnh nghiền câu, lòng mình bỗng lâng lâng một niềm vui khôn tả, dù biết hẳn là người bạn mình khen để có câu chuyện làm quà mỗi lần anh em lên xe hay lên ghe để thỏa mãn cái thú vui đau thương đầy vấn vương này! Có những buổi chiều, sau khi đã chén một bụng với món đặc sản tự tay mình đánh bắt cùng vài ly rượu, nhất là ngồi chung mâm chung chiếu với gia đình, bạn bè, ôi tình cảm gia đình quê hương sao nó ngọt ngào đến thế, để đêm về, ngay tối hôm đó, nằm trên mảnh chiếu ngủ qua đêm mà thân thể có cảm giác vẫn chòng chành như lúc ngồi trên ghe ngoài sông chợ Giồng ban sáng!

    Bánh ích đi thì bánh qui phải lại, cho dui dẻ cả thuyền, tôi cũng khen người bạn trẻ tuổi một phát, mà câu khen của tôi là khen tự đáy lòng chứ không phải làm chiếu lệ, bản tính từ hồi cha sinh mẹ đẻ đến giờ của tôi nó là như vậy nên tôi không cảm thấy xấu hổ với lòng mình. "Tôi phục chú, chú câu rõ tuyệt, hồi tôi mới bắt đầu, thua chú xa lắc xa lơ. "Tôi gọi hắn là chú, vì hắn thua tuổi tôi xa, nhưng hợp tính, hợp thú, mà trở nên bạn, nhất là cái tình "huynh đệ chi binh" của chúng tôi! Thỉnh thoảng tôi vẫn đùa, và hắn thì thích câu đùa của tôi vô cùng: "Thời gian chú mày trong lính, có lẽ chỉ bằng những giờ anh anh ăn cơm nhà bàn cộng lại". Sau câu nói đùa, cả hai chúng tôi đều cười ròn rã với nhiều thông cảm tự đáy lòng! Nhà hai chúng tôi chỉ ở cách nhau vài căn cùng phố, ở đây đã khá lâu nên ngoài cái tình bạn hôm nay, ngày xưa chúng tôi còn có cái tình tự nhiên, tình hàng xóm lối ngõ nữa!

    Bốn cái cần của tôi nãy giờ chưa thấy đụng đậy chi cả, tôi vẫn đăm đăm nhìn những sợi cước từ đầu cần kéo ra tận xa, Bất chợt một chiếc ghe nhỏ từ một nhánh sông nhỏ đi ra, Tôi nhìn thấy cô gái quê đứng ở mũi ghe, chèo chiếc nặng chĩu phía đi về phía ngang hông để quặt vào bến chợ, thì tiếng người bạn cùng ghe nói giọng thật đột ngột: "Chết mày, chết mày, chạy đàng trời, con ạ" làm tôi giật mình, tôi tưởng hắn nói chuyện với ai, hoá ra, lại một chú tôm mắc lưỡi mà hắn đang quay lên trong khi tôi dán mắt vào cô gái quê chèo ghe mà hồn tưởng như trôi về phía xa xa nào đó!

    Quăng chú tôm càng nhỡ vào rọng xong, hắn lại khen, "Lưỡi của anh làm lần này, không những bén mà còn nhậy nữa"! Tôi thì coi như bình thường và nói :"Tôi vẫn mài và quấn như những lần trước nhưng lần này cái cán tôi cố ý làm dài hơn một tí". Hắn nói ngay: "Thì hóa ra là vậy!",

    Yếu tố thành công của một lần đi câu tùy thuộc ở khá nhiều thứ để cuộc vui được trọn vẹn cũng như có được nhiều chiến lợi phẩm, mà trong những yếu tố cần thiết này, ngoài nước nôi, ghe thuyền, mồi chì, lưỡi cũng là một trong những yếu tố then chốt! Có lẽ lời của người bạn câu tôi khen tôi về cái lưỡi câu tôi làm là thật chứ không phải khen lấy lệ các bạn ạ!

    Làm lưỡi để câu tôm thật không có khó khăn gì, và ai cũng có thể thực hiện được nhưng điều nên chú ý là để ý đến khía cạnh kỹ thuật một chút là xong, không tin các bạn cứ thử mà xem, nó không có tốn kém là bao mà mình lại tìm được một cái thú mới là đằng khác! Bạn chỉ cần để ý đến hình dạng cái lưỡi câu tôm mà mấy hôm trước, tôi đã có đề cập đến, nó như hình chữ "C" nhưng phía trên dạng ra một chút là y chang!

    Để thực hiện, đầu tiên bạn cũng cần một vài thứ đồ nghề, mà cái máy mài là thứ cần thiết nhất, còn búa kìm, giống như bát đĩa, thì nhà ai mà chẳng có các bạn nhỉ! Làm lưỡi, loại máy mài "thô sơ", quay bằng tay như cái máy của mấy ông thợ sửa khóa di động là thích hợp nhất, vì không có điện bạn vẫn xử dụng được! Nói như vậy, không có nghĩa là máy quay bằng điện không tốt bằng, không tiện nghi bằng, ! Máy quay bằng điện có một chút "đì phếch" là nếu bạn không xử dụng mài cho đúng cách, lưỡi sẽ dễ bị cháy vì nhiệt tạo ra vì đá quay nhanh, ít nhất cũng là phải ngót nghét hai ngàn vòng/phút, Với tốc độ này nó sẽ làm thép làm lưỡi trở thành mềm, tôm móc vào đó nhưng khi quay lên lưỡi bị oải , bạn sẽ mất tôm dễ dàng nhất là khi chú tôm đó to và nặng!

    Mài lưỡi, sẽ mài rất chậm và cứ dăm ba giây bạn phải nhúng vào nước dể làm nguội và nếu nước này có pha chút muối càng tốt, vì đây là một dung dịch rất bình dân để "tôi" thép sắt mà vẫn giữ được độ cứng!

    Nói đến nguyên liệu để làm lưỡi , bạn có thể nghĩ là sẽ khó khăn đi mua, đi kiếm , nhưng thực tình thì lại quá dễ, dễ đến độ mà bạn có thể kiếm "chùa" bất cứ ở đâu nhất là ở Việt Nam, quê hương yêu vấu của chúng ta! Nguyên liệu đó chính là sợi thép ở nơi vành chiếc vỏ xe đạp cũ, mà bạn thấy ở ngoài các đống rác người ta vất ê hề! Bạn cứ tự nhiên lấy về một cái vỏ cũ, dùng dao cắt phần cao su bọc ngoài, nó sẽ lòi ra hai ba sợi dây thép bên trong, và đây chính là "nguyên liệu" bạn cần! Sau khi lấy sợi thép đó ra rồi, đôi khi nó còn dính chút cao su, bạn hãy kiên nhẫn dùng dao, cạo nó đi hay phong lưu hơn, bạn mua một tờ dấy nhám chuốt thứ cao su này đi một cách dễ dàng mà sợi thép lại trở lên bóng lưỡng, sáng trưng như mới!

    Có thép sẵn sàng rồi, bạn dùng kềm cắt ra thành những đoạn ngắn chừng mươi centimét một sẵn sàng! Sở dĩ cắt dài dài như thế, để bạn dễ mài vì có phần dư để cầm, mà mình lại mài hai đầu một lần được! Cắt ngắn, bạn rất khó mài và đôi lúc dí lại cả ngón tay vào, thì bị thương đau lắm, rồi thằng cu hay con hĩm của bạn, thấy máu thấy me chúng lại phải chạy hối hả vào cầu cứu u nó, Má kiếm giẻ cho bố, bố đứt tay chảy máu, mau lên, không bố chết mất

    Chuyện mài, chuyện dũa, nói như vậy, để các bạn cẩn trắc vô ưu thôi, chứ làm gì mà sự việc đến nỗi tệ cỡ đó, phải không các bạn, nhưng dù sao mình cũng nên cẩn thận là hơn! Bạn tiếp tục mài, vừa mài bạn vừa dùng những ngón tay xoay cọng dây để nó nhọn và được tròn đều , và nhớ cho là thỉnh thoảng phải nhúng dây thép vào bát nước muối bên cạnh để giữ thép không bị mềm do tăng nhiệt vì mài ! Bạn mài cho đến khi nào bạn thấy đầu đoạn dây thép nhọn như đầu cái mũi kim dùng để khâu vá quần áo là tạm được! Mỗi lần đi câu cho bạn không thôi, bạn cần ít nhất mươi mười lăm lưỡi để sơ cua, do đó tùy bạn, bạn làm một lần thật nhiều để xài dần hay chỉ làm một số lượng nào đó cho chínhbạn và một số khác cho người đi câu chung nếu họ muốn dùng những cái lưỡi do chính bạn làm ra như trường hợp người bạn đi câu với tôi!

    Làm vài chục cái lưỡi như vậy, từ mài, đến uốn, làm chuôi, và "trôi", bạn sẽ mất khoảng vài tiếng đồng hồ, nếu bạn không bị vợ, con, họ quấy rầy, sai bảo

    Bạn có khi nào được nghe vợ con, họ, nhắc nhở như thế này chưa:

    "Anh ơi, muộn rồi , đi gánh nước cho em giặt đồ cho cu Tý, em còn phải ra chợ đong gạo! hoặc:

    "Suốt ngày chỉ lo câu với kẹo, từ nay, một tháng một lần thôi, cỏ thì mọc cao hơn lúa rồi, tuần này phải lo cho xong" Đây là một mệnh lệnh mất rồi, thế là tuần tới phải lao động, chứ không còn được hưởng thú điền viên nữa! hoặc:

    "Bố ơi, tuần sau bố chở cu Tý và con lên tỉnh xem cọp với khỉ nha bố, bố hứa mấy tháng nay rồi"?

    Câu nói của vợ, của lũ con, làm bạn phân tâm, có đi câu cũng áy náy trong lòng, đang mài lưỡi, uốn lưỡi đầu óc cũng khó mà tập trung chú ý cho được! Nhưng thôi, cố làm xong vài chục cái thôi rồi đi gánh nước cho u nó đã, kẻo mâm mất ngon, chiếu mất vui!

    "Em ạ, em cứ đi chợ, về là có nước sẵn sàng, không những hai lu, mà sáng nay anh sẽ gánh đầy đủ cả 8 cho em, ngày mai anh đi xuống cầu Giồng với chú Sáu
    ___________________________

    Mài xong rồi, chuyện uốn cũng dễ thôi, uốn cái gì thì khó, chứ uốn lưỡi câu thì dễ ẹc , bạn chỉ cần hai cái kềm, một cái có công dụng để kẹp và cắt, loại kềm này hai mỏ bằng, và phần trong dùng để cắt! Cái thứ hai hai mỏ đều tròn để uốn như loại kềm của mấy anh thợ bạc dùng để sửa nhẫn, sửa bông tai! Bạn không thể dùng loại kìm khác để uốn được vì lưỡi câu bị gẫy cạnh ! Về hình dạng như đã nói, bạn uốn như hình chữ "C" với phần trên dạng ra một tí là tuyệt hảo! Chữ C này kích thước (đường kính)khoảng hơn một centimét cho đến 1 centimét 1/2! Việc uốn xong, bạn dùng kềm cắt, cắt, và lúc đó cái lưỡi có hình chữ "C" phần dưới và chữ "J" cho phần trên! Sang giai đoạn làm chuôi, lưỡi cho tôm không làm khoen như những loại lưỡi thông thường khác, mà chỉ làm phần cán, bẹt ra như cái đuôi cá, để khi cột lưỡi, cước bị kẹt chặt nơi đuôi cá này thì tôm chả bao giờ sẩy được!

    Chưa xong, nhưng phải tạm ngưng ở đây, đi gánh nước cho u nó đã!

    Chuyện nhà, coi thì nó đơn giản thế, mà làm mãi cũng không xong! Gánh đầy 7 cái lu nước là đã vã người ra rồi, trong khi còn bao nhiêu việc khác nữa mà phải làm xong trong buổi sáng hôm nay như lời u nó dặn! Trước khi u nó xách giỏ đi chợ, u nó còn dặn dò thêm rằng, bố nó gánh nước xong, vo thau quần áo sẵn, để u nó về xả cho nhanh, và còn nấu cơm nấu nước nữa! Nhìn hai thau đồ đầy ắp mà lòng tôi ngao ngán, đầy những nỗi đau thương! Vò hai thau đồ này, thì …giời ơi còn giờ đâu để mà làm lưỡi nữa, rồi khi u nó về chợ, thì chắc là không được rảnh rỗi rồi, điều này nó đã xảy ra mấy chục năm nay như định đề "Pythagore" trong toán học, nó chắc nịch như hai lần hai là bốn, và đó là cái chu vi của gia đình mà tôi đang ở trong đây! Tôi đã thuộc lòng cái định đề này từ khi bắt đầu yêu, lấy nhau, sinh con đẻ cái, đốt lửa, và giặt tã , tôi đã học thuộc lòng, để chuẩn bị đi thi!

    Chưa đến 10 giờ mà tiếng u nó đã vọng vào ngay từ cửa, "Bố thằng cu ơi, . ra xách rau cỏ vào cho em, hôm nay em mua được cả cá thác lác cho bố nữa! Trong tâm tư, tôi biết ngay, mình sẽ phải làm những con cá này trong khi nàng xả hai thau đồ mà tôi mới vừa ngưng tay vò xong! Như thế thì tôi không còn có thì giờ mà làm cho xong mớ lưỡi, hơn sáu chục cái, hai chục cái cho chú Sáu, mươi cái cho chú Ba, phần còn lại cho chính tôi!

    Không để cho u nó ra thêm mệnh lệnh, tôi tự động xách rau, gạo, cá vào trong nhà, và sau đó lấy dao thớt ra làm cá, loại cá mà tôi vẫn câu được vào một ngày nào đó mà chúng cắn nhiều vô cùng! Cũng chính vì câu được đưa về cho vợ con gia đình mà bây giờ u nó ăn rồi nghiện, mỗi lần ngoài chợ có bán loại cá này là u nó mua liền! Đọc được cái "tâm tư" của vợ mình, tôi tỉnh bơ nói: "Cá em mua hôm nay béo quá, chắc là đúng con nước, ngày mai, hoặc ngày kia anh với chú Sáu đi câu thì… dính bộn."

    Nghe nói vậy, u nó mặt mũi đang không mấy tỉnh táo vì mệt, hoặc có điều gì ngoài chợ, . nàng nói ngay: "Cuối này này anh có đi cũng không muộn, hôm nay thứ năm rồi!" Nghe nàng nói tôi mở cờ trong bụng, nàng đã tán đồng một cách vô điều kiện, chiều nay mình sẽ làm lưỡi tiếp để chuẩn bị! Đi câu, đi săn, nào ai biết trước được, có thì may, không có thì về không là chuyện thường, nhưng đi mà lòng không phải áy náy chuyện nhà là thảnh thơi phan phái rồi!

    Hoàn tất được những việc mà u nó giao cho sáng nay xong, quay nhìn đồng hồ thì đã gần đến giờ trưa, rồi vừa ực xong ngụm trà của chú Sáu nó cho tuần trước chưa qua khỏi cổ họng thì u nó lại sai: "Anh ra sân dở mớ quần áo trên dây phơi cho chóng khô, kẻo trời nhỡ chuyển mưa, con nó không có quần áo thay" Công việc này thật không mất nhiều thời gian cho lắm, nhưng sao mình cứ lu bu suốt từ sáng cho đến giờ! Nhưng mà thôi, đã vào cái chu vi của định lý toán học học rồi, thì đáp số nó sẽ ra bằng một hàng số không bao giờ thay đổi, thì làm gì có đảo đề, Chấp nhận nó đúng, để cuối tuần này còn đi xuống Cầu Giồng chứ! Và lại y như rằng, vừa bước vào cửa sau, sau khi dở xong mớ quần áo là có ngay công tác mới tức khắc: "Em đã chiên cá xong, canh cũng đã nguội, anh dọn bàn cho lũ nhỏ rồi em đưa cá lên" U nó không bao giờ nặng lời, nhưng luôn luôn có thêm một "mệnh đề phụ đi theo mệnh đề chính, mà lại rất hợp lý, làm mình không còn cách gì ngoại trừ "vâng theo lời vợ" Và giữ im lặng! Âu đây cũng là một đức tính tốt mà mình đã học được từ khi mới lớn!, Dù sao thì cũng gần đến lúc ăn cơm trưa, tôi đưa canh, bát đĩa lên bàn ngay sau khi nàng nói, để hy vọng một bữa cơm dân dã trưa nay ngon miệng! Sau bữa cơm trưa tôi nhất định trở lại làm nốt chuôi mớ lưỡi câu cũng như "trôi" để hoàn tất!

    Phần làm chuôi cũng như trôi nhanh hơn phần mài và uốn nhiều, cũng hy vọng là u nó bận bịu sàng gạo, nàng sẽ không sai bảo gì trong lúc mình làm công việc của mình như mấy lần trước! Nhờ kìm mới khá sắc, tôi cắt toàn bộ trước! Mỗi cái lưỡi, chỉ cần cắt một lần là đứt lìa, tôi cẩn thận cho chúng vào một cái bát cũ để chúng khỏi rơi rớt trên nền nhà ngộ ngỡ vợ con nó dẫm vào thì khốn khổ và còn bao nhiêu tội tình đổ lên đầu! Sau khi đã cắt xong, tôi dùng kềm kẹp, kẹp lấy phần lưỡi, đưa phần chuôi chỗ mới cắt hơ lên ngọn đèn dầu để nung nóng hầu dễ làm bẹt ra với búa và đe! Đập bẹt ra được Như hình dạng cái đuôi cá là ô kê tạm xong, nhưng để đạt vấn đề thẩm mỹ, bạn có thể dùng máy mài, mài lại nơi phần bẹt này làm cho nó tròn cạnh lại, nhìn như cánh của một bông cúc vàng, là bạn đạt được mức "chuyên nghiệp"

    Phần chuôi xong, giai đoạn chót để hoàn thành là "trôi" hay có nhiều địa phương còn gọi là "trui" hay "tôi", mà chính tôi chả biết chữ nào đúng, chữ nào không đúng!

    Trôi là phương pháp làm cho thép giữ nguyên độ cứng của nó hay làm cho cứng hơn! Trôi có nhiều cách nhưng đơn giản nhất có hai cách mà ai cũng có thể làm được, không tốn tiền và thực hiện dễ dàng!

    1/ Dùng dung dịch muối pha với nước, 1 bát nước với khoảng hai muỗng canh muối! Quậy cho muối tan là có đồ để trôi sẵn sàng! Trôi bằng muối kim loại sẽ cứng, và giữ nguyên màu của nó! Bạn chỉ cần hơ cái lưỡi lên trên ngọn đèn, khi thấy đủ nóng, thì quắng vào bát nước muối là xong, nhưng chỉ làm một, hai đến ba cái một lần mà thôi!

    2/Dùng nhớt, bất kỳ nhớt loại gì, cũ mới đều được cả! Trôi bằng nhớt, thép không qúa dòn để có thể gẫy, nhưng cũng không mềm để có thể bị oaỉ ra nếu bạn câu trúng một con tôm càng loại cụ ông, hoặc vô tình câu trúng một con trạch lấu mà nó ghì có thể đến gẫy cần! Điểm đặc biệt, khi trôi bằng nhớt, lưỡi câu có màu đen như màu nhọ nồi hoắc đen nâu nếu là nhớt mới!

    Bây giờ thì tất cả đều đã sẵn sàng, chỉ còn chờ một ngày đẹp trời, tâm hồn phan phái, không vướng bận, và chúng ta lên đường nữa là xong! Nhưng, một điều rất quan trọng, là phải hoàn tất mọi chuyện trong nhà duới bếp trước đấy nhá, kẻo nhỡ u nó sực nhớ ra, hôm nằm ngủ trưa, nhìn lên mái lá, phát hiện vài chỗ dột, bỗng kêu: "Anh ơi, em nhìn thấy mấy cái lỗ trên mái nhà", thì chương trình câu kẹo của bạn có thể bị hủy bỏ không chừng đó!

    Kể ra thì cũng là nhanh, hoàn tất xong xuôi mớ lưỡi câu vừa chuôi vừa trôi, mà mới có hơn hai giờ chiều một tí! U nó và mấy đứa nhỏ vẫn còn say sưa trong giấc ngủ trưa mặc dù trời rất oi bức của những ngày hè như hôm nay! Da gì mà cứ nhây nhẫy những mồ hôi, thỉnh thoảng được một làn gió nhẹ thổi qua, nhưng nó không thể làm cho bớt đi được cái nóng nực của mùa nắng miền Nam, nơi có hai mùa rõ rệt: Nắng và mưa mà thôi! Chiều nay, nếu ở một chỗ câu nào đó thì có lẽ phải nhẩy ùm xuống sông tắm một phát cho nó mát mẻ rồi câu kẹo gì thì mới tính! Tôi ra ngoài hàng hiên, mở nắp những cái lu đựng nước , tính múc vài gáo ra để rửa mặt, ba cái đã cạn hẳn, cái thứ còn lại ít gáo , như vậy nghĩa là số lượng nước mà mình gánh hôm trước đã xài quá phân nửa rồi, tôi buột miệng than, trời ơi sao mà nhanh đến thế!
    Dội mấy gáo nước vào người, tôi cảm thấy dễ chịu hẳn, nhưng trong lòng vẫn áy náy, số nước còn lại có đủ để xài đến tuần tới không hay là mình phải gánh tiếp trước ngày , đi xuống Cầu Giồng hay đâu đó cuối tuần này với chú Sáu! Nhưng thôi, chuyện gì đến nó sẽ đến, việc của mình, mình sẽ làm, làm trong vui vẻ, nó sẽ bớt nhọc hơn, bực bội rồi vẫn phải làm thì bực dọc làm gì cho thêm khúc nhôi ta! Quẳng gánh lo đi được rồi, tôi quyết định đi đúc chì, mặc dù chì còn đủ cho cuối tuần này! Chì mua thì cũng được, nhưng nếu mình làm được thì tội chi, để tiền đó làm chuyện khác, hay "hào hoa" hơn, dùng tiền đó mua mấy điếu thuốc "ngoại" mà thưởng thức cho bõ cơn thèm, . lâu nay vấn thuốc rê mãi rồi cũng chán, mà hình như hút cái loại thuốc rê nó làm cho môi thâm sì, nhìn mất đẹp trai, cho dù mình bây giờ chả cần ai ngó, ai khen, "ván đã đóng phản", có chăng là chờ ngày chẻ củi chứ duyên dáng gì nữa mà ham!

    Tôi đi xuống bếp mồi than, lấy "dụng cụ" để làm chì, nào kềm, nào quặng, nào khuôn, linh tinh cả, chờ khi than hồng rồi, tôi mới cho lon chì lên bếp! Hy vọng, u nó vẫn say giấc nồng cùng sấp nhỏ, vì thật sự khi làm chuyện này, tôi không muốn bất cứ ai xung quanh, ngộ nhỡ có tai nạn, nó không đến thảm thương như Cẩm Nhung thời xưa, nhưng cũng sẽ để lại những vết thương không bao giờ xóa nhòa!
    Xin mời các bạn quan sát khi tôi đóng vai "thợ đúc", nha!

    Cẩn trắc vô ưu, ngày xưa đi học, Mai tôi học được của một ông Đồ Nho mà tôi không bao giờ quên, mà cũng không chỉ một vài câu mà cả hàng trăm câu, và hầu như nó đúng và đúng một cách tuyệt đối, nên trước khi làm "thợ đúc", tôi đi thay cái quần xà lỏn bằng cái quần dài và mang đôi ba ta cũ, mà đã mấy lần tôi đã định vất nó đi vì trông rất bẩn mắt ! Bây giờ tôi cần đến nó , vì muốn tránh khi nấu chì, chì có thể văng vào chân ! Cũng vì cẩn trắc vô ưu, mà có những lần đi câu, bạn có thể tưởng tượng rằng, u nó đưa cho tôi mang theo cả một dúm muối, để cho vào cá để cá khỏi bị hư, . "Cá không ăn muối cá, ươn, Chồng mà cãi vợ, trăm đường chồng hư", Lại một câu nữa đúng tuyệt đối, nên tôi không bao giờ cãi lại vợ, có điều gì không vừa lòng là tôi bỏ đi uống cà phê, hay lỉnh đi đâu đó, thú vị nhất là đi câu để cho qua cơn tức bực !
    Nói rông rài mãi, rồi nhỡ có bạn nào cùng thuyền cùng lứa , nhiếc cho thì bỏ xừ, thôi thì bây giờ mời các bạn, xem tôi đóng phim thợ, đúc đi cho đỡ buồn ngủ nha !
    Nguyên liệu là chì, dứt khoát bạn sẽ không đi mua, bạn chỉ cần đập một cái bình ắc quy cũ ra là có, thường là người ta vất đi cho khuất mắt, ở trong đó thì tha hồ là chì, nhưng nhớ cho, trong các loại bình điện thường có a-xít nên phải cẩn thận kẻo vào mắt hay vào quần áo! Cách tốt là có sẵn nước để rửa ngay, đó là cái giải pháp đầu tiên khi bị chất nước này dính vào !

  3. #3
    Banned
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Địa điểm
    F10 Gò Vấp
    Bài viết
    382
    Thanks
    86
    Thanked 145 Times in 66 Posts

    Mặc định

    Có được chì, bạn cho vào một cái lon và cho lên bếp than hồng, sau một khoảng thời gian chì sẽ được đun nóng và chảy ra thành nước! Khi chì ở trạng thái nước, bạn có thể dùng đũa gắp mấy thứ cặn bã nổi ở trên mặt đi, nhưng cũng đừng quên nhìn kỹ xung quanh xem có ai nhất là con cái, không nhá !
    Khuôn để đúc chì câu, có nhiều hình dạng, tròn thì khó làm khuôn, nên cái khuôn mà tôi đang dùng là một hình trụ tròn, hình dáng như một cái bánh ú nhưng nhọn hơn cái bánh ú nhiều ! Đường kính chân khối trụ tròn khoảng 1 1/2 centimét, chiều cao khoảng 6 centimét làm bằng thiếc của lon sữa ông Thọ ! Khi bạn quay ngược cái khuôn này lên, thì nó nhìn giống như một cái phễu (cái quặng), nhưng nhỏ , và phần cuối của cái khuôn này chỉ nhỏ bằng cái tăm là cùng! Chì được đổ vào cái khuôn này, nhiều hay ít tùy bạn muốn cục chì to nhỏ bạn cần ! Cái khuôn này đuơng nhiên là phải làm một cái cán để cầm tựa như cái cán gáo dùng để múc nước vậy !
    Trước khi đổ chì, bạn phải có một đoạn dây thép, giống loại dây thép mà bạn dùng để làm lưỡi câu, bạn cho đoạn thép vào giữa của khuôn theo chiều từ đỉnh xuống đế, để tạo một đường thông giữa cục chì mà bạn sẽ xỏ dây cước vào lúc cột chì lưỡi sau này ! Mỗi lần đổ chì vào khuôn, bạn lại nhúng sợi dây thép vào nhớt để lúc chì đông lại rồi, bạn rút sợi thép ra được dễ dàng ! Nếu bạn quên, thì cũng chẳng chết ai, tuy nhiên lúc kéo sợi thép ra, nó sẽ khó hơn nhiều ! Chì đúc ra được rồi, nếu có dư giả thì giờ, mà bạn chưa có lệnh lạc gì của vợ con sai bảo, .bạn nên kiểm soát lại, cái lỗ trong thân cục chì xem nó có thông thông không, hình dáng có quá cục cằn không, có to quá không, cục nào bạn nhìn thấy không được đẹp mắt, nhân tiện than hồng còn nóng, bạn có thể quăng nó vào nấu lại, "recycle", cục nào không được nhẵn nhụi mát mẻ, bạn có thể dùng dao gọt bớt, nhất là chỗ giáp mối của cái khuôn thiếc sữa bò tạo nên!
    Đúc vài ba chục cuc chì như vậy, nếu bạn không bị ai quấy rầy, thời gian mất khoảng hơn một giờ là nhiều ! Chì ít mất hơn lưỡi, cứ mất 5 hay 6 cái lưỡi thì chì mới chỉ mất một nên mỗi lần đi câu, nếu bạn có chừng mươi mười lăm cục cũng là đủ ! Nói là nói vậy, nhưng lo xa vẫn hơn, "Cẩn trắc vô ưu", cứ mang sơ cua nhiều nhiều là chắc ăn nhất !
    Chì, bây giờ là xong rồi, nghĩa là bạn đã có tất cả mọi thứ sẵn sàng ! Bạn chỉ còn chờ cuối tuần là lên đường chứ gì ! Nhưng, trên đời này thỉnh thoảng nó có những chữ "nhưng" quái ác, để tránh chữ nhưng đầu tiên, tôi vui vẻ đi lấy cặp thùng và gánh nước cho đầy bốn cái lu cạn trước đã! Còn nhiều chữ nhưng lắm, nhưng giờ này tôi chưa nghĩ ra, xin hẹn gặp lại các bạn xem có chữ nhưng nào mới hay không !

    Tháng này là tháng hè, mấy hôm nay trời nắng gắt , và hy vọng ngày mai cũng vậy, vì ngày mai, tôi và chú Sáu lại sẽ đi câu! Hai người hợp tính nhau ở nhiều mặt ở chỉ cách nhau một dẫy nhà nên chúng tôi liên lạc, gặp nhau rất thường xuyên! Thỉnh thoảng tôi cần giúp chuyện gì là chú ta giúp ngay và ngược lai chú ta cũng vậy, ngay cả những lần gánh nước giúp cho nhau! Ôi cái tình "huynh đệ chi binh" cộng thêm cái tình lối xóm lâu ngày nữa, sao nó thắm thiết đến thế! Ngày mai, hai chúng tôi, dự định đi câu ở dưới cầu Ông Nhiêu thay vì ở Cầu Giồng như tuần trước! Cầu Ông Nhiêu cách cầu Giồng khoảng chín mười cây số gì đó, cũng đi về hướng cầu Giồng nhưng phải đi xuống thêm một khoảng nữa, đi qua cầu "Xây dựng", qua xã Long Trường, thì đến cầu Ông Nhiêu! Nếu tính từ chợ Saigon, đến cầu này, thì đoạn đường ngót nghét khoảng hai mươi cây số, kể cũng không xa cho lắm, nhất là khi bạn hứng thú đi tìm một niềm vui nào đó!

    Tuần trước, khi về, đổ chiến lợi phẩm ra, hai chúng tôi gom lại cũng được hơn bốn ký tôm và thêm một vài con cá! Chiến lợi phẩm, chúng tôi thường thay phiên đưa về nhà nấu nướng tùy tiện cho một gia đình thưởng thức, lần trước là để chú Sáu, và lần này là phiên tôi! Chú Sáu là người tốt bụng, sau khi lấy tôm cá xong , chú tặng lại cho tôi một gói trà búp chính hiệu Bảo lộc, mà đêm qua tôi thưởng thức rồi rị mọ cả đêm, chập chờn, vì ly trà ngon quá thể!

    Đi câu vào ngày nước ương như tuần trước, câu bằng ghe, mà được chỉ hơn bốn ký tôm là hơi xệ! Từ ngày có chương trình đắp đê đắp điều, thủy lợi thủy hại gì đó, thì tôm cá càng ngày càng … "tuyệt xứ phùng sinh" dời nơi ở, mà theo các chuyên viên địa phương trong nghề câu tôm, họ nói rằng nước bị phèn, tôm cay mắt nên bỏ đi! Cũng là vì chiến lợi phẩm không được nhiều như mong đợi, nên lần này anh em chúng tôi đổi vị trí! Thay đổi vị trí, cũng là một yếu tố khá quan trọng, ngay cả khi câu ở một dòng dông nào đó, nếu bạn thấy tôm chậm ăn, và nếu bạn câu bằng ghe, thì nên dời đi chỗ khác, đôi khi đây là một cơ hội rất bất ngờ mà chúng tôi đã từng gặp!

    Cầu Ông Nhiêu, là một cây cầu sắt cũ, có lẽ vào thời Tây họ dựng lên, nên cầu rất cao, hôm nào lộng gió mà bạn câu ở trên cầu, dây câu sẽ bị gió thổi cứ như y bạn đang thả diều vậy! Câu ở đây chúng tôi thường là câu bằng ghe, hoặc đối đế lắm, là leo xuống gầm cầu gần mặt nước, nơi đây cũng có chỗ tạm thoải mái ngồi để thưởng thức cái thú đầy "say mê, và đau thương này"!

    Tôi nói hai chữ "say mê" , vì khi bạn bắt đầu quăng dây thả xuống nước , thì bạn không còn hề nghĩ đến bất cứ một chuyện gì khác nữa! Đau thương, có lẽ có thật bạn ạ, vì với đoạn đường hai mươi cây số, đạp xe ngược gió, sau khi đã gối mỏi chân chồn, ngồi dưới mố cầu cả ngày rồi, thì tôi không biết bạn làm sao, chứ cá nhân tôi thì thấy ê ẩm khá khá!

    Hôm nay, chúng tôi xuống đến nơi thì nước vẫn còn chảy, vẫn với chín cái cần như lần trước hy vọng khoảng hơn một tiếng đồng hồ nữa thì thủy triều sẽ đứng, và đứng ở vị trí thấp! Nước đứng ở vị trí thấp tốt hơn ở vị trí cao, và chúng tôi ở tư thế sẵn sàng ở cái giờ phút hoàng đạo này! Ghe được neo cẩn thận xong, vào đúng điểm, nghĩa là vào trúng búng! Có lẽ vì đã nhiều bận đến đây rồi nên không phải mất công dò hỏi, tìm kiếm những búng như vậy! Cầu này là nơi có khá nhiều tôm cỡ lớn tuổi, cộng thêm một vài loại cá, và loại cá thường gặp ở dòng sông này là cá "ngác", và "trạch lấu"!

    Cá ngác, hình dáng giống như cá trê ao, nhưng màu tím hoa cà lẫn đỏ! Trach lấu, có người còn gọi là "nhệch", giống như lươn, lưng có vi và đuôi như đuôi cá nhưng nhỏ hơn , Khi trạch lấu ăn câu, chúng cuộn thân lại để tính đường thoát thân, nên ghì cần câu rất mạnh, bạn rất dễ bị trạch lấu kéo cần đi mất! Nếu bạn trúng được hai loại trên, ở nhà bạn lại có bụi rọc mùng, rau ôm, rồi u nó nấu một nồi canh chua thì, ôi thôi nhớ đời !

    Dòng nước sông của cầu Ông Nhiêu vẫn lững lờ chảy ra, và cách đó khoảng hai ba cây số gì đó, dòng nước này sẽ nhập vào dòng nước của sông Saigon nối dài để cùng chảy ra biển Cần Giờ, nơi đây tiếp giáp giữa nước ngọt và nước mặn, để trở thành một thứ nước "lợ" hay còn gọi là nước ngang ! Dòng nước đã chảy chậm hẳn và mang theo một vài rác rến cùng những tàu lá dừa nước còn tươi như thể mới lìa thân đêm qua! Rác cũng có nhưng ít hơn dưới cầu Giồng nhiều vì ở mạn trên này dân thưa hơn và không phải là nơi chợ búa! Chiếc ghe của chúng tôi đã neo cố định một chỗ, nó chỉ di chuyển một chút khi dây neo bị chùng lại vì nước xuống, chứ neo thì thấy không hề bị nhúc nhích! Neo hình cánh dơi là một thứ neo phải nói là hữu hiệu vô song, tuy nhiên khi bạn dùng loại neo này bạn phải có dây neo thật dài để lúc gỡ neo được dễ dàng khi bạn thả hai neo cho hai đầu của thuyền!

    Đã gần mười phút trôi qua kể từ khi thả cần xuống, nhưng chúng tôi cả hai chưa "tó" được một chú tôm hoặc cá gì, ngoại trừ những lúc đầu cần nhấp nháy nhanh, mà theo chút kinh nghiệm câu kẹo, đó là đoàn cá lòng tong rỉa mồi! Người đi câu thật tình là không ưa loại cá này vì chúng ăn mồi một cách tinh khôn nhưng hầu như không bao giờ giật mà bắt được chúng! Cá lòng tong người đi câu ghét đã vậy... người thích tắm sông tắm hồ cũng không ưa, vì một khi chúng đói mồi, chúng có thể đến và rỉa ngay vào người của bạn! Đối với những người đã quen thì không sao, nhưng nếu bạn lạ với "cảm giác" này... bạn cảm thấy ngứa ngáy... đến sợ là đằng khác! Một vài lần đi câu, cá tôm không cắn... ngồi thả chân vào trong nước cho mát, chúng "đánh hơi" chúng lại và rỉa ngay vào chân bạn... và nếu chân bạn bị... ghẻ hay có vết thương nào đó thì kể như hôm đó chúng có "tiệc"

    Có lẽ vì "kinh nghiệm" này mà một số người ở miệt quê họ thường hát câu vọng cổ vừa có tính cách thực tế răn bảo, vừa đượm vẻ khôi hài... cho những người thích tắm sông biển như sau:

    "Em ơi... anh dặn em đừng có tắm sông... tắm biển... để cho lũ lòng tong... nó rỉa... nó rỉa... mất... mất đi... sợi... lông... à... à à à à à... cằm!"

    Mai tui vốn thích nghe vọng cổ, và có lẽ câu ca này là câu xuất sắc nhất, hơn cả bài "Cô bé bán đèn giấy hồng"... một thời vang bóng!

    Chín cái cần xếp hàng nằm nguyên, tưởng rằng mồi đã hết sạch do lũ cá con phá, nhưng rồi một chú tôm, cá gì "khai trương" buổi câu hôm nay của chúng tôi... mà lại trúng cần của tôi chứ không phải của chú Sáu! Có lẽ hôm nay tôi hên chăng, vì hôm nay là lượt tôi mang chiến lợi phẩm về nhà, và u nó như có linh tính điều gì... chiều hôm qua đã muộn rồi mà còn ra nhổ mớ rau ôm để sẵn!

    Nhìn thấy cái đầu cần câu bị ghì mà lòng vui khôn tả, với thói quen có sẵn như tất cả mọi lần, một tay tôi giữ lấy cái cán cần, và tay còn lại cầm sẵn vào cái tay quay "ma-ni-ven" của máy câu trong tư thế sẵn sàng hành động để đưa con mồi lên, không hấp tấp, không vội vàng, không bối rối, "cá cắn câu biết đâu mà gỡ, chim vào lồng, biết thuở nào ra..." cứ bình tĩnh mà đưa nó lên khoang thuyền và sau đó, cho vào rọ chắc ăn cứ như bắp vậy!

    Chú Sáu có vẻ hơi hồi hộp, trố mắt hỏi tôi: "Anh có cần vợt không?", tôi không trả lời ra tiếng nhưng đầu thì gật lia lịa, tôi không nói... chẳng qua là trên môi tôi đang ngậm dở điếu thuốc rê, mà nước dãi đã ngấm vào điếu thuốc làm nó đã tắt tự bao giờ rồi nhưng cứ dính chặt vào môi như thể giấy cuốn thuốc có keo dán! Tôi bắt đầu quay từ từ... con mồi đi ngược dòng nước còn chảy chậm làm cần câu gù hẳn xuống gần như hình cái cán "ba toong" để ngược của một ông quan huyện nào đó! Con này to à nha, tôi nói với chính tôi trong khi chú Sáu tay lăm le cây vợt với cái cán ngắn xủn và chú cố đưa người về phía trước như để bắt lấy nó, mặc dù cả hai chúng tôi chưa nhìn thấy phía dưới đó là "con gì",... cá... tôm... lươn... nhệch... hay chỉ là cái tàu dừa nước dưới lòng sông vướng vào, và bỗng chú Sáu la lớn hơn mọi ngày mỗi khi tôi hoặc chú ấy dính mồi: "Tôm càng đỏ, tôm càng đỏ..." Chú vừa la, vừa đưa cây vợt ra,... nửa chìm dưới nước.... nửa lơ lửng trên không... để hứng lấy con mồi! Chú Sáu làm rất điệu nghệ và ăn khớp vì tôm khi được lên qua mặt nước dường như mắt tôm bị cay khi tiếp xúc với không khí, tôm thường búng đuôi mạnh, không hiểu để cố một lần cuối cùng thoát thân, hay đau đớn chịu đựng một cái gì mới mẻ của môi trường mới, chính cái giây này là lúc người câu có thể mất con mồi!

    Đi câu thường ít gặp tôm càng đỏ, hay còn gọi là tôm càng lửa! Cứ mươi con xanh thì mới gặp một con đỏ! Tuy màu mã của tôm có hơi khác nhưng thịt thì... ngon như nhau! Tôm càng đỏ thường đầu to và phần đuôi hơi teo... nói là teo nhưng không đến nỗi teo như đít anh nghiện, nhưng cặp càng thì tuyệt hảo, cả một khối lượng thịt khá lớn trong cặp càng! Tôm và cua vào những ngày tối trời (không trăng) chúng thường béo (mập) hơn những ngày khác trong tháng theo chu kỳ của một lần trăng... và trái lại, những hôm có trăng thì tôm cua thường óp xọp, có nghĩa trong càng, trong mu không có thịt.... có thể vì là vào những hôm này, tôm cua cũng thích thích chuyện trăng hoa quá đà chăng???? !!!!

    Vì do "tinh thần ăn uống" nên khi chúng ta muốn ăn tôm, cua... chúng ta hãy chịu khó liếc qua lịch... hoặc quan sát trăng sao rồi có đi chợ thì hãy đi cho chắc ăn, chứ bẻ một con cua ra... mà cái mu oãng ra toàn nước thì chán chết!

    Nếu bạn không có lịch, không nhìn trăng mà muốn có tôm cua "chắc"... chắc là chữ dùng để nói đến tôm cua chắc nịch thịt, béo, người mua quen thường gõ vào mu con cua để nghe một âm thanh nào đó, hoặc nhấc tôm cua lên xem có nặng tay không, và một phương pháp cuối nhưng khá đúng, bạn cứ nhìn vào cặp càng lớn của tôm, cua, trong cái càng lớn này nó có hai hàng răng như hàm răng của cá sấu... bạn thấy những chiếc rằng này nó cùn, nó tà (dull) là tôm cua béo, còn nhọn sắc thì thôi bạn đổi sang món ăn khác đi là vừa!

    Nhưng một điều, bạn nhớ cẩn thận cho đừng để tôm cua nó kẹp, tôm càng nó kẹp thì tạm ô kê... chứ cua rèm, nhất là cua hang (cua đất) nó kẹp thì... chết đấy!

    Nói về tôm, cua. Ở Việt Nam, quê hương yêu dấu của chúng ta, hai thứ đặc sản này nó rất phong phú và lại có nhiều loại! Tôm thì nào là, tôm cờ, tôm rảo, tôm đất, tôm he, tôm rết, tôm càng xanh đỏ, v.v, ! Cua, thì có cua rốc, cua ra, cua rạm, cua rèm, cua hang! Một con cua rèm, hay một con cua hang, con lớn có thể lên đến cả ký, hai càng to như hai trái chuối mắn, và đặc biệt phần thân gồm mu và bụng, chiều dầy có thể đến 5 hay 6 centimét. Thèm cua, bạn chỉ cần ăn duy nhất một con là no! Cua hang ở trong lỗ, bên ngoài thân thể cáu bẩn, nhưng đến khi tối trời, thân đầy ắp thịt, người rành mua loại cua này, họ thường dùng tay búng hoặc gõ vào mu của nó, nghe tiếng bịch bịch, đến sướng tai! Lái cua, tức là những người buôn bán loại cua này, đôi khi tối mắt vì ham lợi, gạt người mua cua bằng cách lấy cua rèm, loại cua sống ở nước ngang cửa biển, có hình dạng giống như cua hang nhưng "thân thể" sạch sẽ vì chỉ ở trong nước, họ trét bùn vào, giả làm cua hang, hầu đánh lừa những ai lơ mơ, thèm cua hang thứ thiệt!

    Một điều trái ngược, tôm cua ở Việt Nam, thì béo mập vào những ngày tối trời, không trăng, nghe nói vì, tối nên tôm cua dễ bắt mồi hơn, có đầy đủ thức ăn hơn, cũng như kẻ đi ăn trộm ban đêm chúng có nhiều điều thuận lợi ???? Trong khi, tôm cua ở châu Mỹ nói chung, thì lại béo mập vào những ngày trăng sáng. Điều này chưa ai hỏi tại sao, cũng như không có lời giải thích. Bạn không tin Mai tui nói, hôm nào thèm đồ biển, bạn thử xem sao nhé!

    Đi câu tôm, thỉnh thoảng cũng dính vào cua và kiểu cách chúng ăn mồi "y chang" cái lối ăn của tôm càng! Quan sát, bạn sẽ thấy đầu cần gật gù chậm rãi, có lẽ đó là lúc tôm càng và cua dùng hai càng mân mê miếng mồi và kéo đưa vào miệng! Cua ăn xong mồi, di chuyển và kéo cần đi không ngừng nghỉ trong khi tôm, búng đuôi là động tác trước khi tôm rời chỗ nên cần sẽ bị giật mạnh một lần trước khi gù cần! Cua dù ăn rồi, cũng rất khó đưa chúng lên, vì thân tròn ủng mà lại dễ xút khi cua chưa ăn hẳn mồi, cứ mười lần dính cua, đã kéo lên nhìn thấy chúng hẳn hòi rồi mà lại xút ngay vào thời khắc đó! Cứ mười lần như vậy, bạn hy vọng đưa được một con lên và bắt được nó và tỷ lệ như vậy thì quá thấp so với tôm hay cá!

    Cái thú của câu tôm, là bạn có những giây phút "bất ngờ "! Bất ngờ, khi bạn thăm cần, hoặc khi thằm mồi, và chính lúc này là lúc bạn dính chúng! Câu tôm, là bạn quan sát sự chuyển động của đầu cần liên tục, cũng như khi câu cá, mắt bạn dán chặt vào phao! Nếu bạn câu tôm với 5 cần như tôi thì bạn sẽ rất bận bịu chứ không rảnh rang như bạn nghĩ! Sau khi thả tất cả cần với mồi xuống rồi, thì cứ năm ba phút, bạn lại nhấc cần để xem xem thế nào! Nhấc lên ở đây, có nghĩa bạn chỉ đưa cần lên một chút, khoảng 3, 4 mươi độ so với vị trí cần lúc bạn gác lên thành ghe, hành động này gọi là "thăm cần". Những khi thăm cần như thế này, có thể là những lúc, tôm đã nuốt mồi và nằm nguyên một chỗ, đến khi bị động, tôm búng và bỏ chạy thoát thân, đây cũng là lúc lưỡi ăn sâu hơn vào miệng tôm, vì tôm di chuyển ngược về phía sau! Ngoại trừ tôm cá ăn mà bạn phát giác được qua sự chuyển của đầu cần, còn không bạn cứ lập đi lập lại chuyện thăm cần của 5 cái cần liên tục từ sáng đến chiều, cho đến khi vãn cuộc chơi!

    Cứ vài ba lần thăm cần, mà bạn thấy tất cả đều "êm ru như cu bà bóng", thì bạn sẽ nhấc hẳn cần lên, lần này bạn nhấc cao và quay toàn bộ lên dù không có gì, hành động này, được gọi là thăm mồi, xem nó còn hay mất, Những lần như thế, thỉnh thoảng chó ngáp phải ruồi, bạn có thể sẽ trúng một chú bống cát hay một em thác lác, chúng ăn đuổi theo cục mồi còn lại, và những lần hi hữu như thế này đã từng xảy ra vì bống và thác lác thường không ăn ở đáy sông mà ăn lưng chừng nước! Như sáng hôm nay, một chú bống cát, lớn cỡ nửa cườm tay, đã ăn theo "mốt" này và chú ấy đã được cho vào rọ để u nó kho tiêu ! Bống rất dễ chết, dù cho vô rọ "thênh thang", với đầy đủ dưỡng khí để sống những giờ cuối đời mình, nhưng bống thường chết trước đó, có lẽ là chúng biết được định mệnh đã an bài nên"chết vinh hơn sống nhục"! Nhưng bống chết, thịt mới ngon, mà chính Mai tôi cũng tịt ngòi về cái chuyện này , mà chỉ nghe người xưa nói rằng "Chuối sống, bống chết", Cá chuối (cá lóc) chết thì thịt, không còn một hương vị gì đặc sắc nữa , nhưng cơ trời cũng thật huyền diệu, sinh ra cá chuối là loại cá vừa khoẻ, vừa sống dai, bạn không tin, bạn cứ ra chợ và vào khu hàng cá thử xem, có những chú chuối thấy bạn đến, chúng sẽ phóng ra khỏi rổ hoặc thùng, như ngầm cho bạn biết rằng, "ta đây là con chuối khoẻ và béo nhất, hãy đưa ta về hấp, chiều nay, bảo đảm thịt không ngon, trả tiền lại gấp hai, guaranty, double money back" !

    Chuyến đi câu dưới cầu Ông Nhiêu được coi là lần đi câu khá thành công với tình trạng thủy triều chỉ đứng có hai lần trong ngày, toàn giờ còn lại nước chảy khá mạnh! Trong hai lần nước đứng yên và những phút trước và sau của hai lần thủy triều đứng này thật là những phút hoàng đạo! Chín cái cần của chúng tôi, có những khi, có đến 5 cái tôm cá cắn, chúng tôi luôn tay từ cần này đến cần khác quay lên, gỡ lưỡi, cho tôm vào rọ, mắc lại mồi và quăng ngay trở lại và may là không có lần nào dây bị vướng hay chì lưỡi bị đứt ! Nước ở cầu Ông Nhiêu khá sâu khi mức nước lên cao nhất ở đây, nếu tính từ lòng sông cũng là đến 6, 7 mét! Cái cao này có vẻ hơi bất lợi khi thủy triều lên và đứng cho người câu, nhưng lại thật thuận lợi khi thủy triều đứng ở mực thấp vì nước vẫn còn, và còn câu được và nước đứng ở vị trí thấp tôm cá ăn nhiều hơn khi nước đứng cao, người đi câu gọi nước này là nước loãng hay loãng mồi! Kể ra cũng khá nhiều lần câu ở cầu này, nhưng chưa có lần nào nước xuống đến độ trơ, bùn như những dòng sông khác, khi thủy triều xuống, có những đoạn, những chỗ trơ hẳn bùn đá ra, cùng rác rến dưới lòng sông, bạn sẽ không còn câu được nữa, ngoại trừ bạn quyết định lội xuống đó tìm, cua!

    Hôm nay, ngoài tôm khoảng hơn dăm ký, chúng tôi còn có cá, nhưng cua thì không có mống nào! Đúng là một ngày may, may vì nước chảy mà bắt được ngần ấy, may là lại đến lần mình lấy chiến lợi phẩm như đã giao ước! Nhưng, để vui vẻ cả làng với vợ con chú Sáu, để giữ mãi cái tình "huynh đệ chi binh", tôi dành phần cá cho chú ấy, mà cũng đâu phải là ít, hai con ngác nè, 6, 7 em thác lác, rồi lại mớ bống nữa, cũng phải là trên hai ký chứ chẳng chơi nhưng ăn bao nhiêu, cái tình cái nghĩa nó mới là quý chứ!

    Trên đường về, chú Sáu mời tôi ghé khu chợ Giồng để nhâm nhi, tôi thấy mặt trời đã gần lặn, tính từ chối, vả lại rỉ rả vài chung thì cá sẽ bị ươn cũng như về rồi u nó, phàn nàn nhưng chú Sáu cứ khẩn khoản, "Anh Sáu Cọp à, em mới bán khóm, có chút tiền dư, em mời anh mà, chứ lúc khác em đâu có tiền và đâu có dịp". Thấy Chú Sáu mời thiệt lòng, tôi và chú ta dừng xe và ngồi xuống hàng gánh vịt lộn, bán chiều cho những tay nhậu miệt quê khi chuyện đồng áng đã xong! Chú Sáu, thường gọi tôi bằng cái tên "Sáu Cọp", mỗi lần đi câu hoặc một vài nơi vắng vẻ khi có hai anh em mà thôi, những khi khác chú ấy thường gọi tôi là anh Sáu không thôi! Vì hai anh em đều tên Sáu, hàng xóm lối ngõ thường gọi tôi là Sáu lớn, và chú Sáu là Sáu em!

    Sở dĩ tôi có cái tên Sáu Cọp, chẳng qua là những ngày xa xưa, tôi là "huấn luyện viên" ở quân trường, nên dữ, chỉ thua cọp, mà chú Sáu có lần ở trong quân trường mà tôi làm việc! Sau thời gian tù tội, tôi gặp lại chú Sáu, chú Sáu nhận ra rồi kết nghĩa anh em, và vợ tôi thì người cùng quê với chú ấy: Long An, một địa danh nổi tiếng có khóm ngon ngọt nhất miền Nam, ai chưa ăn thì chưa biết gì về Lục tỉnh của Nam bộ!

    Hai anh em ngồi xuống chiếc ghế đẩu nhỏ tí ti trước gánh hàng hột vịt lộn, coi như khách mở hàng, Chú Sáu kêu một xị rượu nếp than cùng 4 trái hột vịt xiêm lộn! Mùi lá răm và muối tiêu xông ra, làm tôi chảy nước miếng, có lẽ do hơi đói bụng vì buổi trưa hai anh em chỉ có mỗi người một gói xôi đậu phọng do vợ Chú Sáu gói cho! Trái hột vịt, nóng bỏng do được ủ trong nồi trấu, nước ngọt lịm, nhưng khi bóc vỏ ra thì, con vịt con ở trong coi bộ đã già ngày, bộ lông đen kít xem như đã mọc hoàn chỉnh, phủ lấy thân chỉ chừa hai cái chân nhỏ màu trắng vàng! Tôi lấy tay cẩn thận nhổ từng mảng lông vất đi, xong xuôi, chấm vào dĩa muối tiêu, nhai mà hình như xương của nó nghe tiếng xồn xột! Chú Sáu mời đến xị thứ hai, nhưng tôi nhất định từ chối vì thấy vậy cũng là đủ, và sợ mấy mớ thác lác bị ươn chứ bống thì chả sao!

    Nếu không có gì thay đổi, cuối tuần sau là nước ương. Chú Sáu mời tôi về quê của chú ấy ở LongAn/Bến Lức, trước là để ăn khóm, cây nhà lá vườn, sau là thưởng thức lần câu tôm "không lưỡi", mà người anh hai của chú Sáu có cái búng nhân tạo! Tôi nghĩ, tuần tới mà mình bỏ lỡ cơ hội, mình sẽ nhiều thiệt thòi lắm, nào là hụt ăn khóm Long an, phần hụt chuyện câu tôm không lưỡi, mà tôi chỉ có được mấy lần thưởng thức!

    Hy vọng u nó không giao công tác vào dịp này!

    Mải miết hết chờ nước chảy đến nước đứng, nước ương đến nước không ương, mà ngày tháng cứ trôi qua vùn vụt, nhanh như cánh câu qua sổ! Cuối tuần này, nước lại ương, tính lịch ngày âm nó là ngày 23. Không hiểu xuất hành vào ngày này có xui gì lắm không đây, vì "Mùng năm, mùng bẩy, hăm ba, đi chơi cũng... lỗ huống là đi câu..." người xưa họ đã nói như vậy cơ mà ! Nhưng thật trớ trêu, những ngày nước ương nó toàn nhằm vào những ngày xui này mới chết chứ! Mùng 7, trăng nửa nước ương, rồi hăm ba cũng vậy, bây giờ chỉ sợ đường xa rủi có gì hoặc lạ miệng ăn quá nhiều khóm rồi tào tháo rượt thôi, chứ đi câu vào những ngày này thì phần thắng thường thường là thuộc về ta!

    Và lần này chú Sáu sẽ đưa tôi về Long An/Bến Lức câu búng và không câu bằng lưỡi! Tôi cũng đã thưởng thức những lần câu không lưỡi rồi, tuy nhiên cái thú có vẻ kém hơn cái phương pháp câu có lưỡi nhưng được cái chiến lợi phẩm dồi dào! Vì chú Sáu đã có chuẩn bị nên mồi chú Sáu cũng đã làm sẵn, hòng khi người anh của chú không có đủ, nhất là có tôi đi cùng! Vì không phải là người câu "chuyên nghiệp" loại câu này, e rằng tôi "phá mồi" như tôi ngồi trong bàn nhậu... chỉ ăn mà không uống!

    Tiện đây, tôi xin mạn phép các sư phụ chỉ lại cách làm mồi câu tôm nuôi búng, phương pháp câu không lưỡi mà tôi học lóm được của chú Sáu và một vài người câu tôm chuyên nghề câu để bán cho chợ! Kể ra thì làm loại mồi này cũng không có gì là khó, chỉ sợ đối với những bị chứng "dị ứng" với mùi thối... thì e khó mà chịu đựng được!

    Vật dụng để làm thì rất ư là rẻ và có thể không tốn xu teng nào nếu bạn ở miệt quê vì toàn là cây nhà lá vườn cả! Món thứ nhất, bạn cần một hoăc hai trái hột vịt lộn, những trái hột vịt này đã được ngâm vào nước để cho vịt con ngộp khí và chết nằm trong đó khoảng mươi ngày trước đó! Món thứ hai là khoảng nửa ký cá lòng tong hay cá cơm gì đó nếu chúng càng ươn càng tốt! Món thứ ba là một nhúm bông gòn như bông gòn Bạch Tuyết chẳng hạn! Người nhà quê họ lấy loại bông này ngay từ trái gòn của cây bông gòn chứ họ nhất định không ra chợ để mua bông gòn có sẵn đâu! Chú Sáu nhà tôi thì chú ấy lấy loại bông gòn mà vợ chú ấy mua để xài vào việc riêng từ hồi nảo hồi nào rồi!

    Dù đã được quan sát ở những người khác trước đó làm đôi lần, tôi vẫn nhìn chú Sáu làm mồi này một cách chăm chú để mai kia mình sẽ tự lực tự cường, có thể là múa gậy vườn hoang ở đâu đó không chừng!

    Đầu tiên, cá được cho vào cối và dùng chầy giã ta cho nát. Trong lúc giã như vậy bông gòn được xé ra từng miếng nho nhỏ và cho vào cối để quện chung với cá! Sau khi đã giã xong và thấy cá và bông gòn đã đủ nhuyễn, lúc đó bạn một tay bịt mũi, một tay đập bể trái trứng hột vịt lộn để nhào vào!

    Bông gòn có nhiệm vụ là không cho cá bị rữa và tan nhanh trong nước. Mùi hột vịt lộn thối tha kia dùng để chiêu dụ tôm cùng chung với cái tanh của hà được cột chung vào phút chót khi ra đến búng để câu! Sau khi "hợp chất" được nhào kỹ xong xuôi, hợp chất này sẽ được phơi ngoài nắng ở chỗ nào đó cho đến khi tái tái nửa khô nửa ướt là tạm xong giai đoạn đầu!

    Trên đời... có nhiều cái rất thối, nhưng cái thối của hột vịt lộn chết lâu ngày như trên được coi là một trong "top ten" nên trong khi làm loại mồi này nếu có ai hỏi sao trưa nay cả xóm bị cái mùi gì đó thối quá sức thì bạn cứ tỉnh bơ như không hề biết gì sất cả rồi bâng quơ nói một câu vô thưởng vô phạt: "chắc có chú chuột cống nào ăn phải thuốc chết trong hang, vài ngày sẽ tự hết thối... thôi bà con!"

    Vợ của chú Sáu như đã biết cái mùi thối suốt ngày hôm nay nó xuất phát ra từ đâu, nhưng nàng không hề nói gì, nhưng mũi nàng thì thỉnh thoảng khịt khịt ra một âm thanh hơi khó chịu, như khỉ lúc ăn phải gừng già vậy, trong khi đứa con gái kế út của chú Sáu, nó không nhìn thấy ba nó làm những gì thối tha, nó đi đến và nói với người cha thân yêu của nó bằng một giọng rất hồn nhiên của cái tuổi mầm non, khi ba nó vừa tụt xuống từ cái mái tôn xuống, nơi chú Sáu phơi "đặc phẩm" cho ngày mai: "Ba ơi, má bận lặt gạo, ba vào thay tã cho em bé, em bé ị ra giường, thối quá à, ba!", Với cái tính dễ dãi, cởi mở của một người rặt Nam bộ, anh Sáu cười với đứa con gái ngây thơ của mình, rồi lấy tay khẽ xoa đầu nó, nhưng anh chợt nhớ ra, tay anh chưa rửa từ lúc bắt đầu làm mồi cho đến giờ: "Con ra ngoài chơi, ba rửa mặt, .rồi vào rửa em bé "!

    Anh Sáu từ từ đi vào gian nhà bếp, anh không rửa mặt như anh nói với đứa con gái anh, mà anh rửa tay! Rửa xong xuôi anh đưa tay lên quẹt những giọt mồ hôi trên mặt và khi tay xuống gần mũi, anh vẫn thấy còn thoang thoảng một cái gì tanh tanh, dù anh đã rửa bằng xà bông rất kỹ!

    Con bé gái con anh vẫn còn nhảy lò cò với mấy đứa bạn cùng xóm, anh nghĩ nó ham chơi nên quên đi chuyện em bé của nó ị ra giường, nhưng không, nó đã chạy vào nhà và nhắc ba nó một lần nữa,: "Ba đã thay tã cho em bé chưa, ba, bạn con nó hỏi, sao em mày ăn gì mà ị ra thối thế ???!!!!

    Chú Sáu trở ra chỗ tôi ngồi lúc nãy khi giã cá, để thưởng thức điếu thuốc vấn, và sửa soạn cho bữa cơm trưa! Chú nói với tôi: "Anh Sáu về nghỉ trưa, nắng thế này thì chỉ cần khoảng vài tiếng đồng hồ là mồi được, chiều Anh Sáu sang tôi, tôi còn miếng khô đuối, anh em mình đập cho đỡ buồn, rồi chẻ làm kẹp, "

    Kẹp là giai đoạn kế tiếp trong "chu trình" làm mồi câu cho ngày mai! Làm kẹp cũng rất dễ, ai cũng làm được, nhất là nguyên liệu, thì có ngay trước mắt!

    Nếu chỉ cần dăm ba cái kẹp, bạn có thể dùng ngay những chiếc đũa tre mà bạn thường dùng để ăn cơm hàng ngày! Đũa sẽ được chẻ ra làm hai, và bạn đã có những cái kẹp sẵn sàng! Tiện thì có tiện đấy, vì bạn không phải ra bờ chặt tre, vì đũa đã có sẵn trong bếp, nhưng một vài khuyết điểm ở đây là: Với sức đẩy của nước từ dưới lên, đũa tre đã khô nên không có nhiều sức nặng, dù đã được kẹp chung với mồi, kẹp mồi không xuống đáy lòng sông mà đôi khi lấp lửng ở giữa. Đã kẹp rồi mà lại phải cột thêm một cục chì nữa thì nhiêu khê quá, thân đũa có sẵn cũng có thể hơi nhỏ! Thường thì làm kẹp bằng tre tươi, tre tươi sẽ nặng hơn đũa khô nhiều! Khi làm kẹp bằng tre tươi, người ta thường chừa một đầu với cái đầu mặt để cái đầu mặt này có thể giữ cho kẹp khỏi tách ra làm hai mảnh tre rời hẳn nhau! Sau khi đã có kẹp sẵn sàng, mồi được se thành một sợi dài như khi người ta khi se khô dừa làm chão nhưng sợi mồi thì nhỏ, đường kính đâu đó khoảng 1/3 centimét là cùng! Se sợi mồi, được bao nhiêu, bạn cho vào kẹp, điểm khởi đầu nơi chỗ đầu mặt tre và đan thành hình số 8 giữa hai thanh của kẹp, cho đến khoảng còn cách đầu kia khoảng 3 hay 4 cm thì ngừng! Để dùng đủ cho một ngày và cho một người, bạn cần khoảng 5 hay 6 kẹp là cũng tạm đủ, ngoại trừ bạn bị vuớng chà, vướng đá rồi mất, cũng như bạn không biết cách cột nhợ (cước) để nhợ bị xút!

    Phần mồi cho giai đoạn này đã tạm xong, Khi bạn đến điểm câu, bạn mới cuốn và cột hà hay trùng bên ngoài, đến lúc đó kể như mồi được hoàn hảo!
    Kể, nghề chơi cũng lắm công phu bạn nhỉ!

    Khi cho vào kẹp, phần mồi còn dư, bạn chớ có vất đi, vì thứ mồi này, bạn dùng để câu sông cũng rất là nhậy! Bạn cứ vê nó vào lưỡi câu rồi câu thử mà xem, khi gặp đàn cá hau, cá cúc, cá ngác trắng, bạn sẽ giật liên hồi, vì những loại cá này chúng thường đi đàn và rất háu ăn, tuy nhiên bạn cũng nên cẩn thận, đừng thấy chúng ăn quá rồi bất cẩn, những loại cá trên trời sinh ra cặp ngạnh để phòng thân, khi gỡ lưỡi nếu để chúng đâm vào tay, thì ôi thôi!

    Những ai thích đi câu, chả ai mà không bị một lần cá đâm, cua kẹp, nhưng đôi khi mình lại thưởng thức cái thú đau thương này, để nhớ đời!

    Chuyến xe đò Saigon-Bến Lức chặt cứng những bạn hàng buôn bán nhỏ trên đoạn ngắn của quốc lộ 4, cùng những người khách, năm thì mười họa như chúng tôi! Trên mui xe, nào thúng, nào bị, nào quang gánh, cần xế, và vài lồng gà vịt lẫn lộn, chắc là bị ế chợ nên bất đắc dĩ phải "trở về nguyên quán"! Anh lơ xe, hỏi vội vã trong khi chiếc xe đò cũ kỹ từ từ dừng lại hẳn, tiếng thắng xe nghe rít rít như lũ chuột chũi tìm đồ ăn, hay khi chúng tìm nhau để hò hẹn trong đêm tối! Tiếng anh lơ xe như quát như quân phát-xít: "Đi đâu". Chú Sáu trả lời nhanh như chớp và cũng cụt ngủn: "Cầu Long An"!

    Long An, một địa danh mà hầu như tôi đã mòn chân, mỏi gối, là nơi tôi đóng quân năm xưa, và cũng chính nơi đây, tôi phải lòng, đến lấy lòng, rồi bằng lòng, và, cam lòng với u nó cho đến giờ phút này ! Từ dốc cầu Long An trở đi, ngoài đồng lúa ra, thì bát ngát những ruộng trồng khóm ngay hàng thẳng lối, và xen vào đó là đủ những thứ rau quả, nhưng nổi bật nhất của Long An vẫn là khóm! Khóm ở đây ngọt lịm như mía lùi, nước chảy ra như suối mắt khóm rất nhỏ, trái tròn ủng như trái banh và một mầu đỏ tía toàn bộ khi chín, giống như cặp má của những người con gái vùng này, đỏ rực lên khi họ mắc cỡ, khi bị chọc ghẹo"Dừa Bình Đại, Gái Long An" mà!

  4. #4
    Banned
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Địa điểm
    F10 Gò Vấp
    Bài viết
    382
    Thanks
    86
    Thanked 145 Times in 66 Posts

    Mặc định

    Anh lơ xe, cầm cái giỏ từ tay chú Sáu, móc cẩn thận vào thành xe, và đỡ chú Sáu leo lên cái bửng ở phía sau. Sau khi được kéo lên, chú Sáu bám chặt vào cái thanh sắt ở đuôi xe, nhìn giống hệt một con khỉ trong sở thú, trong khi anh lơ xe quay lại phía tôi, cũng quát như ra lệnh : Ông già này nữa, có đi không? Nghe tiếng anh lơ xe nãy giờ, tôi hơi bực vì anh lơ xe cộc cằn quá, nhưng cũng lại thông cảm cho cuộc sống khó khăn, kèm theo phải tiếp xúc với đủ mọi loại người suốt ngày, đôi lúc làm cho con người ta mất đi cái dịu dàng sẵn có trong đó có cả mình, tôi cũng trả lời cộc lốc: "Đi chớ, Cầu Long An luôn!" Anh lơ xe đẩy chú Sáu nhích sang một bên và đủn tôi bước lên! Bây giờ, tôi cũng như chú Sáu, hai người phải đứng ngoài bửng xe, vì bên trong người đã chặt cứng! Sau khi hai chân đã đứng hẳn trên cái bửng rồi, anh lơ xe ra lệnh cho bác tài lăn bánh bằng một tiếng, như hai người đã giao hẹn từ trước: "tới", và chiếc xe đò cũ kỹ từ từ lăn bánh! Nếu không có bị gì dọc đường, thì chỉ khoảng một tiếng hay hơn chút là chúng tôi sẽ đến được cầu Long An! Từ chỗ xuống xe, chúng tôi sẽ đi men theo mé sông chừng hơn cây số, và ngay ở khu có những ngọn dừa già cao vút, đó là "tư dinh" của Anh Hai, người anh của chú Sáu, và cũng như đã hẹn, chiều này, chúng tôi sẽ có nhiều món ăn miệt quê... và đặc biệt là món khóm!

    Chiếc xe đò tuy cũ, nhưng khi lấy được tốc độ rồi nó chạy cũng khá ngọt! Tiếng anh lơ xe nói với chúng tôi, không hỏi han gì khác ngoài tiền vé xe: "Trong xe giá bình thường, ngoài bửng giá giảm một phần ba, hai người" Vì Chú Sáu mời, và hứa bao tất cả, tôi để chú Sáu trả tiền xe, tôi thì chỉ mua một gói bánh qui cho mấy sấp nhỏ con của anh Hai mà thôi! Xe đang ngon trớn, lăn bánh trên quốc lộ 4, một quốc lộ huyết mạch từ Saigon đi khắp miền Nam bộ, hai bên đường, sau khi ra khỏi Mũi Tầu Phú Lâm, nhà cửa thưa dần, nhìn xa là cầu Bình Điền, nơi chúng tôi cũng đã xuống đây nhiều lần để câu! Đang mải mê nhìn phong cảnh, bỗng đâu một bãi trầu không đỏ lòm từ trong xe phóng ra, tạt đến một nửa vào cái áo sơ mi của chú Sáu, phần còn lại tạt vào anh lơ xe đứng ngoài, ôm hai chúng tôi ở phía sau. Tiếng anh lơ xe than trời như bộng: "Má ơi,... là má, má nhổ chi mà nhổ dô hết tui rồi!" Sau mấy giây im lặng, trong xe có tiếng người đàn bà mà tôi không nhìn thấy mặt, bà ta nói vọng ra trong khi tiếng gió vù vù, bà ta không nhận lỗi cái chuyện bà đã nhổ nước trầu ra, mà bà ta đưa sang kết tội cho một nguyên nhân: "Có đứa nào ăn đồ, không nấu chín không, mà trong xe thúi guắc, làm tao phải nhai trầu đó mi"! Nghe bà ta nói, tôi đoán ngay ra là gói mồi câu trong cái túi của chú Sáu đeo bên thành xe, tôi không nói, mà chỉ bấm nhẹ chú Sáu, như thầm nói với chú ấy rằng: "Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi, lỗi tại "chúng ta" mọi đàng"!

    Bãi nước trầu toé ra từ miệng má Tư phun, bay vào người chú Sáu là nhiều nhất, sau đó là anh lơ xe, và "nạn nhân" thứ ba là tôi, nhưng tôi là người nhẹ đòn nhất, chỉ bị ít giọt to còn lại là những vết lấm tấm như những giọt mưa ngâu tháng bẩy hay mưa xuân đầu năm là nhiều! Má Tư, theo như người lơ xe gọi tên, người đàn bà phun trầu, bà ta chắc là khách đi xe rất quen của cái xe đò này, và chắc là đi bẩy ngày trong tuần không thiếu ngày nào, vì chỉ cần nghe cách họ đối thoại, là cũng có thể biết được!

    "Út này, mày dìa mày nói dợ mày giặt áo cho mày nghe chưa, nói là tao phun nước trầu trúng đó, ngày mơi, cúng đình tao gặp, còn mày chắc cứ theo xe…?

    "Má à, tui dìa, tui giặt đồ cho tui được rùi đâu cần đến dợ tui, nhưng còn chú hai đây thì sao đây má? Ý của chú lơ xe là nói đến chú Sáu, chứ không phải là tôi, má Tư không quay mặt lại, mà nói như tất cả những hành khách trên chuyến xe chiều nay là người quen của bà hay ít ra bà ta cũng đã biết: "Ngày mai, xuống đình, tui nói thằng Ba Nhẫn đền cho hai xị, nha"! Nghe thấy tên Ba Nhẫn, là tôi giật mình liền, mà tui bị giật mình thì chú Ba còn giật mình mạnh hơn nữa! Sau câu nói của má Tư, mọi người đều im lặng, như tất cả là sẽ đồng ý, chỉ còn nghe tiếng xe lấy thêm tốc độ và chạy vù vù và má Tư cũng không nói thêm gì nữa ! Khi bị gió thổi vào mặt, tôi có cảm giác, dường như nước trầu nó bay cả vào phần trái của mặt, nên buông một tay đang nắm vào thành cửa của xe đưa lên lau mặt với cái phần cuối của tay áo! Nhìn sang phía chú Sáu, chú ấy cũng làm cùng một động tác, nhưng vì nước trầu vào mặt chú ta hơi nhiều, nên sau khi lau, nước trầu trở nên loang lổ trên toàn khuôn mặt, nhìn chú ta như một người bị đánh đòn hằn, máu mồm máu mũi chảy lênh láng đỏ lòm!

    Chiếc xe đang chạy ngon trớn, anh tài từ từ đạp thắng, tiếng thắng xe vẫn rít rít lên như lúc nãy và rồi nghe ngừng hẳn! Xe ngừng rồi chú tài lại gài số cho xe chạy tiếp, mà không thấy có ai lên xuống chi cả, ngoại trừ tiếng anh lơ nói, mà tôi không biết anh ta định nói với ai: "Tớp rồi, đó nha cô em"

    Sau khi nghe anh lơ xe nói, tôi mới xực nhớ ra, xe đã đến dốc cầu Bến Lức, cây cầu sắt có mố cầu khá cao, chung quanh khu vực cầu thưa thớt dân cư, nhưng ở hai mố cầu từ rạng sáng cho đến chiều tối, cao điểm là ban ngày, là điểm cho xe hàng đỗ nghỉ xả hơi, cũng như cho những ai tò mò muốn nghe một câu chuyện có vẻ như "mê tín dị đoan" nhưng nó xảy ra thật tại mố phía đông của cây cầu này! Những ai di chuyển quen trên đoạn cầu này, không ai là không biết, ở đây có một cái miếu nhỏ, nó giống y như những cái miếu khác nằm rải rác hai bên đường trên quốc lộ 4 từ Saigon , qua Vĩnh Long, Cần Thơ, đến Chương Thiện, và điểm cuối là Cà Mâu, nhưng cái miếu ở cầu Bến Lức nó linh thiêng vô cùng, mà nhiều người đi qua không bao giờ quên dừng lại, thắp một nén nhang hay lẩm bẩm một lời nguyền!
    Nếu tin rằng: "Đất có thổ công, sông có hà bá" thì mố cầu Bến Lức, cũng có ai đó "làm chủ"!

    Quốc lộ 4 bắt đầu từ thành phố Saigon là quốc lộ để đi về phía Tây xuống Lục tỉnh của Nam bộ! Khi đến Trung Lương, đây là ngã rẽ đầu tiên nên có tên Ngã ba Trung Lương, và tiếp tục sau đó con quốc lộ này tẻ ra những tỉnh lộ mà tưởng tượng nó giống như hình đuôi một con cá để dắt tới hết các tỉnh lớn nhỏ của miền Nam, mà đặc tính về địa lý cũng như nhân văn, đặc biệt nguồn tài nguyên nông hải sản rất dồi dào trong đó có cá tôm nước ngọt! Các chú bác lớn tuổi khi xưa, nói, chỉ cần một mẻ chài là có đủ cá ăn cho một ngày, chỉ cần một con nhái, là rê được một con lóc, Riêng chúng tôi, có gần hai chục cái kẹp mồi, hy vọng bắt được vài rọ tôm! Chính vì những lợi điểm của miền Nam bộ như thế, nên nó tạo ra những con người miền Nam bộ với tính tình rất dễ dãi, và xuề xòa!

    Bắt đầu từ Saigon, nếu ai từng là lơ xe, tài xe hoặc buôn bán ngược xuôi của tuyến đường này, thì ai ai cũng biết chuyện một em bé gái mới lớn, bán mía ghim tại dốc cầu Bến Lức, bị chính chiếc xe mà em leo lên để bán, cán chết ngay tại mố cầu phía đông, mà nay người ta có dựng một ngôi miếu nhỏ, để nhớ, để thương, để thông cảm cho cái chết oan khiên của em khi tuổi vừa chập chững vào đời và từ ngày đó nơi em chết, nhang khói lúc nào cũng nghi ngút! Cái đau đớn của những người vô tình được chứng kiến, là chiếc xe đò lăn bánh rất chậm rồi cán lên em, chứ không phải đụng rồi cán ở tốc độ cao, nhưng vì tiếng ồn ào của tất cả mọi người nơi xảy ra tai nạn, át hẳn mất tiếng la cầu cứu, không đến được tai người tài xế, nên xe cứ thế lăn bánh và cán em bé đến dẹp lép cả thân hình!

    Một điều rất lạ, kể từ ngày tai nạn xảy ra, những em bán mía, bán thơm cùng các loại bánh trái khác cho những xe dừng nơi đây để chờ qua cầu, vẫn nhìn thấy em xuất hiện ở đây ít ra là một vài lần trong ngày , vẫn tay với khay mía, vẫn rao hàng, vẫn lên xuống xe, mà không hiểu tại sao! Mọi người khi có dịp đi ngang đây, biết chuyện đau thương cũng như linh thiêng này, thường dừng lại đốt một nén nhang, mong cho em được siêu thoát hoặc khấn nguyện một vài tâm tư, như tôi đây chẳng hạn: "Xin em phù hộ, cuộc sống được bình an, và lần này xuống câu kẹo không có gì bất trắc, trở ngại , và còn tham lam nói với em rằng, lần này cho câu được nhiều nhiều tôm cá"!

    Xe đò, qua đây, hầu như xe nào cũng ngừng lại, với những lý do khác, cùng lý do, ngừng lại để nhớ đến một tai nạn thảm khốc, đã vô tình cướp đi sinh mạng của một người con gái ngây thơ, vì miếng cơm manh áo đã phải tần tảo vào đời ngay từ lúc mới lớn! Nghe người lớn truyền khẩu rằng , con gái "đồng trinh" chết không bình thường rất, khác với những cái chết khác?!

    Chúng tôi đã khấn nguyện xin với em rồi, hy vọng sáng mai, là một ngày câu búng đầy thú vị!

    Anh Hai, người anh cả của chú Sáu tuy tuổi đã khá lớn, nhưng tính tình thật vui vẻ trẻ trung! Biết chúng tôi xuống, cả hai anh chị chắc đã sửa soạn bữa cơm chiều sẵn sàng, Khi chúng tôi bước vào, hai Anh Chị lẫn một bầy chó đang ngồi hóng gió trước hàng ba nhà! Từ cái cổng nhỏ làm bằng lồ ô, đến chái nhà không xa lắm, vì đó chỉ là cái sân nhỏ thỉnh thoảng dùng để phơi lúa hay khoai đậu nếu muốn để dành ăn dần đến vụ mùa mới! Đàn chó như quen hơi, cả đàn đều chạy ra, tuy có sủa nhưng âm điệu của những tiếng sủa mừng để chào khách, đến với những cái đuôi vẫy qua vẫy lại như ổ lươn bị giật điện! Chưa kịp nói câu nào, thì bỗng chị Hai, bổ tới ôm lấy chú Sáu rồi bất chợt rống lên khóc như nhà có người bị sét đánh: " Sáu ơi, mày làm chi mà khổ Anh Chị Hai mày, mày, xe đụng mày hay sao mà mặt mũi áo quần máu me như dầy Sáu, huhuhu! Đúng là như thật, nhìn chú Sáu nếu không biết cớ sự, thì chú y như người bị xe đụng, hay bị trâu chém nên máu me mới như thế! Thấy sự việc xảy ra, mà lại quá đột ngột, tui phải nói với chị Hai ngay: "Chị Hai ơi, có gì đâu, thằng Sáu nó bị nước trầu phun vào người nó, chứ ai đánh đập gì nó đâu, chị nhìn gà ra cuốc rồi chị Hai ơi, là chị Hai". Nghe tiếng tôi nói, chị Hai đẩy chú Sáu ra, và lấy ngón tay quẹt thử vào mặt chú Sáu ngay những chỗ màu còn đỏ lòm, chị nhận ra, không phải thằng Sáu bị thương, mà thằng Sáu bị trầu phun thật , và như để che đi cái chuyện mình vừa làm, chị mắng yêu thằng em chồng: "Mày làm chị mày sợ thấy ông bà ông dải luông, có bề gì tội con em Sáu tui, nó mới sanh, con chưa bỏ sữa, "

    Anh Hai, thật bình tĩnh, thấy vợ mình rống lên như vậy mà anh ấy tỉnh bơ, sau cùng anh mới nói với chị ấy rằng: "Bà ơi, chuyện đâu còn đó, bà la lên, người ta đi ngang tưởng nhà mình có chuyện gì, thôi má nó nói với chú Sáu vô tắm thay đồ rồi, để anh em tui nhậu chúc cho dui"

    Tất cả đi vào trong nhà, đúng như tôi nghĩ, cơm nước đã xong xuôi cả, nếu không có vụ chú Sáu đỏ lòm mặt mũi thì có lẽ tất cả đã ngồi vào bàn nhậu ngay, nhưng bây giờ phải chờ cho chú Sáu rửa ráy xong xuôi đã! Mình đã nói với chú ấy trên đường vào đây rồi: "Chú Sáu, lội xuống mé sông rửa mặt, giặt áo rồi hãy đi vô", chú Sáu không chịu nghe, nó mới ra sự tình này!

    Trên bàn ăn, thức ăn thật ê hề, nổi bật nhất là con cá lóc nướng trui nằm gác đầu đuôi ra khỏi hẳn cái dĩa khá lớn! Một tô canh chua cũng với cá, trên mặt là những miếng rọc mùng còn sống lẫn với những cọng rau ôm, nhưng không thấy khói bốc ra, chắc canh đã bị nguội đi phần nào! Đầu bàn là một bình rượu, không biết cái chai này xuất xứ từ đâu nhưng lớn cũng phải là cỡ hai lít! Nếu là rượu Gò Đen, hay đế Long An, cùng mồi như thế này, chén anh, chén tôi, thì ngày mai chắc không bò dậy nổi mà ra búng! Tôi nói trong lòng, dù có nể anh, nể em, tui cũng chỉ hai chung mà thôi! Trước khi bước chân ra đi, u nó cũng đã răn đe rồi, uống vừa thôi đó nha ba nó, đến nhà ảnh, say sưa, rồi khi tui dìa dưới, người ta nói tui không biết, bảo chồng, dưới đó bà con không đó!

    Anh Hai không ép ai thêm, sau khi cả ba người uống hết khoảng ngót một phần ba cái chai trên bàn, mà tôi đoán là khoảng ba xị, mà Anh Hai là người uống nhiều nhất! Thật là không hổ thẹn với danh hiệu rượu "Gò Đen", nó mạnh nhưng không nồng, không xé, nó êm như ta uống rượu bách nhật của đàn bà vậy!

    Chả biết lúc vào ván để ngủ là mấy giờ đêm, người gáy lớn nhất, bài bản nhất là Anh Hai chủ nhà, sau đó là chú Sáu, còn tôi, tôi chưa chìm vào giấc ngủ sau mấy chung rượu, cũng chưa biết mình sẽ đờn bản gì, điệu gì để hòa tấu cùng anh Hai với chú Sáu, nhưng u nó thỉnh thoảng có phàn nàn rằng lâu lâu có những đêm tôi gáy, rất hay! Để đánh trống lảng với u nó, tôi thường đổ tội cho là, , bị gánh nước nhiều nên mệt nên cũng có gáy chúc đỉnh cho nhà đỡ vắng vẻ!

    Tưởng như là vừa nằm xuống, thì đã thấy tiếng chị Hai gọi Anh Hai từ căn buồng nhỏ sau cái tủ thờ, "Ông à, trời gần sáng rồi, thằng Bẩy hẹn đưa thêm chiếc ghe nhỏ, để ngồi cho nó đỡ vướng, nó dặn nước ương cũng không cần neo, chỉ cột vô cây dưới búng cũng được! Nó đưa luôn mồi đủ cho ba người tới chiều" Nghe nói vậy, tôi như tỉnh ngủ, híc củi chỏ vào người chú Sáu để đánh thức chú ấy dậy, để sửa soạn cho một ngày câu búng, và chiều tối còn đón xe về Saigon, cùng với chiến lợi phẩm, nhất là mớ khóm mà u nó đã cẩn thận đưa cái bao mới cho để vác cho dễ, mà khi dở nó ra, nó không phải là cái bao 50kg, mà là cái bao một tạ!

    Nhìn cái bao gạo chỉ xanh một tạ, tôi cười thầm trong bụng, cũng như cảm thấy một chút hơi mắc cỡ, nếu đưa cái bao này cho Chị Hai dồn khóm vào cho, trong khi anh em ra búng câu mặc dù người miền Nam, họ thực lòng lắm, cho là cho, không tính toán, không nghĩ ngợi, nhưng u nó, chắc là vô tình, chứ không cố ý như dậy vì u nó cũng ta đời ở cái đất trồng thơm này mà ! Bỏ qua dòng suy nghĩ, tôi bỏ đại cái bao bên cạnh cái giỏ xách, mà hộp bánh qui tôi đã lấy ra biếu chị Hai và sấp nhỏ ngay từ lúc mới đến! Sấp nhỏ đây chẳng phải là ai xa lạ, mà là đàn con thằng Bẩy, đứa con út của anh Chị Hai, tục danh Út Bẩy. Thằng Bẩy mới lấy vợ cách đây mấy năm mà tôi có đi đám cưới nó, nay đã ba đứa con năm một! Lần chót nó lên thăm chú Sáu, nó cũng vác theo một bao khóm đem lên cho, và vợ tôi cũng được ăn ké ngót nửa bao! Vợ tôi cám ơn rồi khen lấy khen để khóm nó trồng ngọt cũng như công của nó vác lên, và nó hứa nếu có dịp nào nó sẽ vác lên nữa, cây nhà lá vườn mà! Thằng Út Bẩy thật dễ thương, tính tình giống hệt ba nó, xuề xòa, chiều cô, chiều chú bác hết mình, cũng như chiều vợ không thiếu một ly, có lẽ vì vậy mà bốn năm đã ba đứa con và vợ đang mang bầu nữa!

    Tiếng đàn chó rít rít ngoài sân mà không sủa, tôi đoán có người vào, thì hóa ra thằng Út Bẩy đưa mồi lên như chị Hai nói sáng nay! Nó chào ba nó, đến tôi rồi đến chú Sáu nó! Tôi chạy lại cái giỏ xách, lấy ra bánh thuốc rê cho nó, nó mừng ríu rít , mở ra cuốn một điếu ngay tại chỗ, trong khi tôi và chú Sáu đang hớp tách nước trà buổi sáng! Nó rít những hơi thuốc say sưa, rồi nhả khói mù mịt cả nhà, trong khi tiếng thằng Út Bẩy oang oang, chắc như đinh đóng cột: "Ba với bác ra búng hôm nay, chắc có nhiều, hôm qua con ra ngoải có hai tiếng giấc chiều coi xem sao mà đước đầy một rổ, con để dưới bếp cho má con nướng chiều nay đãi bác với chú Sáu" nghe nó nói xong, tôi mừng trong bụng, hôm nay thể nào chúng tôi cũng vớt bộn!

    Sau tách trà buổi sáng, chúng tôi ra ghe nhỏ của thằng Bẩy đưa xuống sáng nay cùng chiếc ghe nữa lớn hơn đã đậu sẵn ngay con rạch sau nhà! Chiếc ghe lớn, nghe Anh Hai cho biết, lúc thì để câu, lúc thì để chở khóm, lúc thì chở đậu, nhưng ngay từ ngày hôm qua, chị Hai nói thằng Bẩy đã gỡ cái mui xuống để câu cho dễ! Sau khi chúng tôi đã xuống cả ghe, thằng Bẩy dùng sào đẩy chiếc ghe đi nhẹ nhàng, theo sau là chiếc ghe lớn mà Anh Hai, ba nó, là "tài công"! Đoàn ghe rời con rạch nhỏ, tiếp đến là con rạch khác lớn hơn rồi dẫn ra dòng sông, trước khi ra sông lớn, và đây là dòng sông mà búng của Anh Hai tọa lạc! Tôi đã đi vài ba lần cũng trên những cái rach, sông này, nhưng lần này cây lá um tùm, nhất là loại cây bình bát, dừa nước, dầy đặc nên không còn nhận được ra vị trí mà mình đang đi ! Ra đến sông lớn, cây cối hai bên đỡ rậm rạp hơn nhiều, nhưng trời còn tối, cũng khó nhìn chung quanh nhất là hơi nước bốc lên thoang thoảng như khói trên khắp mặt sông! Kinh nghiệm cho hay, khi nước bốc lên như thế, nước rất ấm, và tôm cá như gặp một môi trường thuận tiện, chúng ra ăn nhiều hơn! Ngồi ở cuối thuyền, tôi thò tay xuống nước, quả nước ấm thật! Nước sáng nay ấm đã vậy, mà lại không hề chảy, ngồi trên ghe mà cứ ngỡ như ngồi trên một chiếc xe đò mới cạnh bác tài trên con đường mới nhẵn nhụi vậy! Đi xe mà ngồi phía trước thì êm ả hơn là ngồi ở cuối xe, còn đi ghe thì ngược lại, ngồi ở đít ghe mới là số một, mới là "ghế" hạng sang. Không tin các bạn thử xem!

    Sau khi đã cột ghe vào một trong những cây lồ ô được cắm sâu dưới lòng sông để giữ "nhà" cho tôm cá (búng nhân tạo), công việc đầu tiên, người thì cột rọng vào mạn thuyền, người thì lấy mồi, trong khi Anh Hai dở bó cần câu ra. Đây không phải là loại cần câu để gắn máy câu vào mà là một bó những cây trúc mà chúng ta thường thấy mọc ê hề ở Việt Nam mà hầu như nơi nào cũng có! Gọi là bó cần câu thì có phần hơi sai, gọi là bó trúc thì đúng hơn, vì tất cả đầu của những "cây cần câu này" nó to cứ như là cái roi của mấy em chăn trâu chăn bò, chứ không thon nhỏ dịu dàng như loại dùng để câu cá rô hay cá sặt! Bó cần, hầu như đã được xài lâu rồi nên trúc có màu khô và bạc, ngoại trừ phần cuối cùng phía dưới nhẵn thín, đến bóng chắc vì cầm vào tay liên tục! Bốn người, gồm Anh Hai, Chú Sáu, tôi và thằng Út Bẩy, nhưng chỉ có sáu cái cần mà thôi! Câu tôm kiểu này, mỗi người chỉ một cần chứ không như kiểu câu lưỡi, là mỗi người đến, năm ba cần! Mỗi người một cần, hai cái còn lại, chắc là để sơ cua, ngộ nhỡ bị sơ ý rơi xuống nước hay không xài được nữa vì lý do nào đó! Vì nó quá đơn giản, nên nếu có kẹt quá, bạn có thể "sáng chế bằng cách tạt vào bờ, lấy một cái cành cây gì khẳng khiu là cũng có thể xài được, ngoại trừ mồi và một đoạn cước (nhợ) dài bằng chiều sâu của nước, thế thôi!

    Phương pháp cột nhợ, thì ai ai đi câu hầu hết đều biết cách! Lối cột cho lưỡi, cho phao, cho cần, cho rọ trôi sông, đều theo một cách cột, đó là kiểu cột "thòng lọng". Cột theo lối này, khi càng kéo thì càng chặt, cho đến khi dây đứt chứ không bao giờ bị xút! Sáu cái cần của Anh Hai đưa theo, đều đã có nhợ cột sẵn từ những lần câu trước, nên bây giờ chỉ cần cột "kẹp mồi" vào nữa là ổn! Như lần trước đã có dịp đề cập đến cùng các bạn, kẹp mồi thường là một đầu có cái đầu mặt của tre, chỗ đầu mặt thường to hơn cái thân của cái kẹp đôi chút, nên nếu cột vào phía đầu này thì chắc ăn nhất, và thông thường người đi câu cột phía đó chứ họ không cột đầu kia! Còn như, kẹp không có đầu mặt tre, hoặc bạn là người có tính "cẩn tắc vô ưu", thì bạn có thể dùng dao, "tiện" vào đầu của kẹp làm ra một cái khấc, hay một đường lõm, thì có mà chạy đàng trời! Cột kẹp cào dây xong, bước kế tiếp là chuẩn bị cho tôm một bữa ăn thịnh soạn bằng cách, cuốn ở ngoài cái kẹp, bằng hà, và trùn đất! Bấy nhiêu đó chủ nhà thấy cũng tạm đủ, và tôm cũng không phàn nàn chi cả!

    Trong lúc cuốn hà và trùng đất vào kẹp, bạn dùng loại nhợ vải hoặc ny lông cuốn bên ngoài cho hà hay trùng khỏi rơi rớt và kẹp mồi như thế được xử dụng lâu hơn! Thường thì, một ngày, bạn cần trung bình khoảng 3 đến 4 kẹp là cùng! Câu theo "mốt" này, bạn đương nhiên, mỗi người cần một cây vợt, nếu bạn quên vợt ở nhà, thì kể như hôm nay bạn ra sông ngắm cảnh mà thôi!

    Cách câu búng bằng phương pháp không lưỡi thật ra thì không được thú bằng cách câu có lưỡi, vì câu có lưỡi, người câu được hưởng tận tình cái "cảm giác" khi tôm cá chúng ghì, người câu không lưỡi, một hình thức nào đó đã trở thành những người câu "lạnh cảm" ngoại trừ tôi và chú Sáu! Lạnh cảm cũng là phải vì người kiểu này để kiếm sống năm này qua năm khác, họ không quan tâm nhiều đến cái thú mà là khoản lợi nhuận mà họ sẽ kiếm được cho ngày hôm đó hay một lần bỏ sỉ cho khách tiêu thụ!

    Cách câu không lưỡi cũng chẳng có gì lạ và "kỳ bí". Chưa biết thì thấy lạ, biết rồi thì dễ ợt như trăm ngàn chuyện "bí ẩn" hấp dẫn khác thế thôi! Người câu cách này, chỉ cần, có búng riêng của mình, coi ngày cho kỹ càng, làm mồi cho thật ngon, có nghĩa là chịu đựng được cái thối của vật dụng như loại trứng mà chúng tôi đã làm mấy hôm trước và rồi, ra "bắt" tôm bằng cách nhử tôm cho tôm ôm lấy mồi, khi tôm đã mê mồi và ôm lấy, người câu nhẹ nhàng nhấc tôm lên và dùng vợt hứng lấy tôm khi tôm đã "ăn vào trái cấm"! Do đó, nếu bạn không có vợt, hay quên vợt ở nhà thì nhất định bạn phải trở về hoặc đi ngắm cảnh sông nước một cách bất đắc dĩ!

    Cái quan trọng là lúc bạn đưa vợt xuống để hứng tôm, vợt không được đụng vào tôm vì nếu vô tình đụng vào tôm, tôm sẽ bỏ mồi, và đôi khi bạn sẽ bị hụt, vì tôm đã rớt ngoài vợt! Người câu, khi nhấc mồi, họ đã quen, dù chưa nhìn thấy "dung nhan" tôm nhưng họ có thể biết con tôm đó lớn bé, dài ngắn ra sao để nhúng cây vợt xuống sâu nông nước trong tư thế sẵn sàng vì một con tôm càng già nếu tính từ đầu càng đến đuôi cũng phải là 50 hay 60 centimét trong khi một con càng nhỡ chỉ khoảng 20 đến 25 centi mét là cùng, lý do càng còn quá nhỏ và ngắn!

    Khi tôm ôm ấy mồi, người câu lối này cũng có cảm giác là cần câu bị ghì nhẹ nhẹ nhưng vì cái cần nó hơi to (không dịu) nên cảm giác này không được coi là hứng thú cho lắm! Một động tác phối hợp trong lối câu này là một tay bạn nhấc tôm lên, còn tay kia bạn dùng để điều khiển vợt mà cả hai đều phải nhịp nhàng và ăn khớp! Phần lớn những người không bắt được tôm nhiều trong lối câu này là đã thiếu sự nhịp nhàng để tôm rời mồi trước khi cho vợt xuống hoặc tôm rớt ngoài vợt! Không có gì tức cho bằng, thấy nó rồi mà không tó được nó, chỉ vì mình đưa vợt xuống sớm quá hoặc muộn quá ! Nếu không vì lý do, tôm sợ vì thân mình bị đụng chạm rồi bỏ mồi, thì cũng chính là lúc mắt tôm chạm với không khí, mà người câu tôm gọi là cay mắt, lúc đó là lúc tôm nhả mồi! Nếu bạn bị tôm nhả như vậy, đừng tiếc nuối, vì có thể ngay sau khi bạn thả mồi xuống, chính con tôm hồi này lại sẵn sàng, tự nguyện kết liễu đời mình!

    Thằng Út Bẩy ngồi trên chiếc ghe nhỏ, mà hình như nó dửng dưng với chuyện câu kẹo ngày hôm nay, nó mở gói thuốc rê ra và cuốn thêm một điếu nữa, trước khi "tình nguyện" cột hà vào kẹp cho cả ba! Trong lòng, tôi và chú Sáu cũng muốn nó hoặc anh Hai cột cho, vì dù sao họ là những người có tay nghề công việc vừa nhanh vừa bảo đảm! Sở dĩ thằng Bẩy tình nguyện cột mồi vào kẹp cho cũng như giữ cái ghe nhỏ vì nó nghĩ đến ân tình gói thuốc của tôi cho nó tối hôm qua, cũng như dùng ghe nhỏ để chạy đi chạy về nhất là vợ nó cần sai bảo điều gì, mùa này khóm cũng đã xong, ngô ngoai đã thâu hoạch rồi nên thằng Bẩy rảnh rang là cái chắc! Tội nghiệp cho nó, khi thì túi bụi với trồng tỉa, khi thì lặn lội đìa búng, rồi rảnh được một tí thì phải chăm sóc vợ, mà không chừng nó phải lo cả chuyện cơm nước nữa không chừng, vì vợ nó chỉ có ăn, rồi đẻ, đầu năm cũng vậy mà cuối năm cũng vậy, lúc nào bụng cũng trướng ra như người bị bịnh sán lải kinh niên!

    Thoáng một cái, thằng Bẩy đã cột xong ba cái kẹp mồi và đưa cho ba nó, tôi và chú Sáu! Nó làm nhanh cứ như một người đầu bếp cuốn cái chả giò vậy! Anh Hai, thì tôi không biết, chứ việc này mà giao cho tôi hoặc chú Sáu thì nãy giờ may ra mới được một cái là cùng! Tôi cột cái kẹp vào dây của cây cần câu tôi xong, tôi cố tình giật giật cho nhợ thắt chặt vào đúng cái khấc của kẹp ngay đầu mặt cho chắc ăn vì chẳng thà nhợ bị đứt chứ bị xút nửa chừng thì tức hơn bị bò đá nhiều! Thường thì cột theo kiểu cột thòng lọng, chỉ cần 4 hay 5 chao cũng là đủ chắc rồi, đàng này tôi chơi một lèo cũng cỡ mười chao, càng nhiều càng chắc mà! Thằng Bẩy nhìn tôi cột, rồi hình như nó nóng mắt, nó cất tiếng: "Chú Sáu, có cột được không, hay để con làm cho" Tôi nhìn nó và thủng thẳng nói cố tình pha một tí khôi hài: "Mày lo con bò trắng răng, chú làm được mà, mày cuốn xong mấy kẹp mồi, có phải về nhà chà lúa, cho vợ thì về, ba con ở đây với hai chú được rồi!" Thằng Bẩy, tuy còn tuổi nhỏ, mà không ngờ nó hiểu ý của tôi muốn nói, nó cười và đáp lại, cũng dí dỏm vô cùng: "Chú sáu chọc quê Út Bẩy, con chà lúa cho dợ con sáng sớm nay rồi, !"

    Trong khi tôi và thằng Bẩy đang nói chuyện, thì chú Sáu đã đang từ từ nhắc cái cần của chú ấy lên, một tay cầm cần, một tay cầm vợt, coi bộ cũng nhuyền nhừ như ai! Chăm chú nhìn chú Sáu, tôi ngừng nói chuyện với thằng Bẩy, để xem chú Sáu mở hàng cũng như chiêm ngưỡng dung nhan chú tôm hôm nay ra sao! Nhô từ từ ra khỏi mặt nước, là một cái càng đen thùi lùi như màu bùn, chú tôm chưa nhô cái kiếm ở mũi lên, chú đã vội vàng nhả mồi và chìm lại vào nước, nhẹ nhàng như chiếc lá mùa thu rơi trong một chiều không gió máy và cũng không để lại một vết gợn gì trên mặt nước! Chiếc vợt của chú Sáu dìm sâu ở trong nước ngay đó đã tự bao giờ, chờ sẵn mà chú tôm đâu biết từ giây phút chú tưởng ăn xong rồi bỏ đi là yên chuyện, đâu có ngờ là đời mình kể như đã amen từ đây! Chú Sáu gác cây cần vào mạn ghe, rồi nhấc bỗng chiếc vợt lên khoảng không khí trên mặt nước, chú tôm cố búng cái đuôi nghe chạch chạch như một anh hút thuốc lào đang ở, điểm phê cuối cùng, kéo vào cho hết hơi để bõ một phát bắn. Chú Sáu la lên: "Nó là con càng đỏ, ngày hôm nay chắc tôi hên cả ngày quá, anh Hai với Anh Sáu à!"

    Nhìn con tôm càng, với cặp càng dài với hẳn ra ngoài cái vành vợt, tôi công nhận con tôm mà chú Sáu vừa bắt được, to thật, nó ít ra cũng thuộc hàng sư tổ ở dưới búng, và dưới đó, chắc con này là lít đơ chứ chẳng chơi! Trong những lần đi câu, thỉnh thoảng tôi cũng gặp được những con to như thế, nhưng tính ra cũng chỉ mươi lần là nhiều! Đi câu, mốt không lưỡi như thế này, bạn dính vào cua cũng rất thường vì cua cũng thích ở trong những búng nhân tạo vì đó vừa là nơi trú ngụ an toàn, mà lâu lâu lại có tiệc tùng mỗi khi trong làng xã có mổ trâu bò hoặc chó mèo chết bất đắc kỳ tử! Những năm trước 75, đoạn sông từ cầu Thanh Đa ra xa lộ Saigon-Biên Hòa, nơi đây được coi là nơi giải trí trượt nước vào những dịp cuối tuần hay những ngày đã được định sẵn, nhưng nếu có những VIP nào sẽ đến đây để câu tôm thì những ngày trước đó , ở những vị trí thuận lợi gần như là búng nhân tạo để câu bán, người ta cũng "mời gọi" tôm cá lại bằng những bộ xương trâu bò chẳng hạn, mà những người câu ké vào những ngày sau vẫn có thể bắt những chú tôm đến ăn tiệc muộn! Những thức ăn này thường được những người giữ búng hoăc coi búng cột chặt dưới lòng sông để khỏi bị nước cuốn đi cũng như giữ nguyên ở dưới sát đáy vì tôm luôn luôn ở sát mặt lòng sông!

    Sợ chú Sáu bị lúng túng, tôi phụ một tay với chú Sáu bằng cách mở nắp rọng để chú Sáu cho tôm vào. Rọng dùng để giữ cá hay tôm thì thường như nhau nhưng rọng tôm thì ít ai đóng mở nắp mỗi lần cho tôm vào nhất là khi đi câu một mình vì tôm sau khi vào rọ rồi thì nằm nguyên, như chấp nhận một định mệnh đã an bài chứ không quẫy phá như cá nhất là lóc! Tát đìa, lóc cho vào rọng mà bạn quên đậy nắp thì kể như bạn vuốt đuôi lươn không chừng! Chính vì vậy mà rọng cá thường có hom thay vì cửa lùa hay đóng mở kiểu cổ điển là dùng nắp! Một điều cũng nên nhớ là khi cho tôm vào rọ, luôn luôn cho đuôi vào trước thì dễ hơn và càng không bị gẫy cũng như nếu có sẩy tay thì tôm búng ngược rồi cũng rơi vào rọ, sơ xuất mất chỉ mấy phần trăm là nhiều! Đối với cá, và nhất là loại có da trơn như lươn, nhệch, thì đầu luôn luôn vào rọ trước, còn ngược lại bạn có thể mất ăn như bỡn!

    Sau khi phụ với chú Sáu xong, tôi thảy kẹp mồi của cần tôi xuống nước cùng lúc thì thấy anh Hai ngồi cạnh tôi nhấc cần lên! Cái đầu cần của anh Hai nó to gần bằng cái đầu đũa dùng để ăn cơm mà tôi nhìn thấy nó hơi cong xuống, tôi hỏi anh Hai một câu khá lãng xẹt: "Bộ cần của anh vị vướng chà hả, ? Anh Hai nói ngay: "Chắc không đâu, có thể là cua, mà là con cua to, à nha." Quả đúng như lời anh Hai đoán, một con cua to gần bằng cái mũ lưỡi trai, với cặp càng vàng chảng phía dưới vẫn mải mê ăn mà không biết số phận mình đi về đâu ! Con cua đã nằm trong vợt, anh Hai không cho vào rọ mà đưa sang ghe nhỏ cho thằng Út Bẩy, và anh Hai cũng không thiếu một tí tiếu lâm khi đưa cua cho nó: "Tao cho mày, vì mày thích, cua trước giờ, chờ chúc nữa lấy thêm mớ tôm cho dợ mày cùng mấy sấp nhỏ."

  5. #5
    Banned
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Địa điểm
    F10 Gò Vấp
    Bài viết
    382
    Thanks
    86
    Thanked 145 Times in 66 Posts

    Mặc định

    Tới lượt tôi thăm cần của tôi xem thế nào vì nãy giờ cũng đã mấy phút rồi, nhẹ nhàng nhấc lên thì thấy vẫn nhẹ hẫng, tôi nói với chú Sáu như một kẻ không có lập trường vững chắc, nghĩa là, lúc thì thế này, lúc thì thế kia, nhưng theo tôi, tôi có suy nghĩ riêng của tôi: "Hôm nay chú hên thật, vì chú mở hàng được ngay một em đỏ tươi, nhưng không hiểu sao đối với tôi, màu đỏ hình như là màu xúi quẩy!" Thằng Út Bẩy đang loay hoay cột con cua rèm nước trước khi chèo ghe về, nghe tôi nói, nó phụ họa thật đúng lúc: "Đúng đó chú Sáu, con cũng ghét màu đỏ, vợ con một lần ra ruộng hồi nhỏ bị bò, nó rượt chỉ vì bận cái áo màu đỏ, may là dộ con nhẩy xuống hồ chứ không thì Út Bẩy giờ này chắc hổng có khổ, vì có dợ"

    Thằng Út Bẩy cởi cái dây cột ở cây lồ ô nơi búng và chèo ghe đi, mặt nước sông đang phẳng như một tấm kiếng, chợt gợn lên những gợn sóng nhỏ do chiếc ghe thằng Bẩy tạo nên! Nó nhất định không ở lại, viện lẽ để dành tôm cho tôi và chú Sáu câu vì lâu lâu mới có dịp xuống, và nó cũng muốn đưa con cua rèm nước to kếch xì nái ba nó bắt được cộng thêm bốn năm com tôm nữa về cho vợ nó nấu nướng trưa nay, và đây được coi là một bữa cơm thịnh soạn đối với dân miệt quê, nếu chỉ trồng lúa, trồng khoai sống qua ngày! Dân miệt quê khác hẳn dân sống nơi thành thị, cuộc sống của họ thật đơn giản và dễ chịu, và một vài điều nổi bật, họ chân thành và dễ dãi! Chiều nay thằng Bẩy sang nhà anh Hai ăn cơm trước khi hai chúng tôi trở về Saigon bằng chuyến xe chót! Dù thế nào thì chúng tôi cũng phải về, vì ngoài mớ khóm cây nhà lá vườn anh chị Hai cho, chúng tôi còn có tôm nữa, tôi cũng đã hứa với u nó sẽ về, và tôi muốn giữ lời nói mình vì trước giờ chưa hề, nói cuội lần nào !

    Thằng Út Bẩy về rồi, trên chiếc ghe chỉ còn ba người, tôi và chú Sáu ngồi cùng hướng câu một bên, . anh Hai ngồi quay lưng lại, câu một bên, Anh Hai chắc là người sát cá, anh lại dính thêm một con nữa, tuy không to nhưng không đến nỗi tệ! Còn tôi, trước giờ câu kẹo cũng chưa thua ai, được mệnh danh là có số sát cá, cũng như có số sát vợ, thế mà từ sáng đến giờ cá tôm thì chưa hề đụng vào mồi, mỗi lần nhấc lên đều êm ru như cu bà bóng, còn vợ thì đèo bồng mấy chục niên rồi có thấy ma gì đâu, nên nhiều lúc đâm ra hết tin mấy anh thầy bói nổi, chỉ khéo dụ trẻ con ăn kẹo! Anh Hai vừa quẳng con tôm vào rọ, thì lại đến lượt chú Sáu, làm tôi nóng cả người lên! Nếu nói hôm nay là ngày xui, thì chả lẽ chỉ mình mình, cứ mãi ế ẩm thế này thì mình mất cái giải quán quân do chú Sáu tặng cho mình mất! Từ cái lo lo như thế, tôi đâm ra nghi, hay tại kẹp mồi thằng Bẩy cuốn thiếu hà chăng, để đánh đổ suy nghĩ này, tôi nhấc cần lên và tính nhấc lên luôn để coi cho tận mắt, đổ thừa bậy cho thằng Út Bẩy tội cho nó. Tôi nhấc cái cần lên tự nhiên thấy có cái cảm giác hơi khác, tôi hy vọng là lần này là nó! Vì cũng đã quen sau mấy lần câu mốt này, và với bản tính rất bình tĩnh, tôi tiếp tục nhấc cần lên cao thêm nữa mà miệng không nói năng gì, vì ngộ nhỡ vướng chà thì đâm ra ê mặt! Tuy nghĩ vậy nhưng tay còn lại tôi cũng với lấy cây vợt để bên hông thủ sẵn, vì dù sao mình cũng đã có tiếng câu kẹo xưa nay ít thua ai kia mà! Chú Sáu, ngồi bên cạnh, thấy tôi lấy vợt, chú nói như an ủi: "Trúng rồi, hết xui rồi nhé"

    - "Chưa biết, dưới nó là cái gì chú Sáu ơi, nhưng tôm hay cua đều tốt cả, tôi muốn xả xui cái đã!" Vừa nói xong thì nhìn thấy cái đầu càng nhô lên mặt nước, trong lòng tôi vui lên hẳn, giờ này mình mới hên được một tí! Con tôm tôi vừa mang lên, tuy không to nhưng nhìn thật đã mắt, với bộ vỏ xanh lè, hai mắt đỏ như hai viên hồng ngọc nhỏ, và cặp càng đang độ lớn! Câu được tôm càng già, nhìn thì đã mắt thật, nhưng người sành ăn, họ luôn thích những chú càng nhỡ như con tôi vừa đưa lên!

    Gia đình anh chị Hai, ngoài việc trồng khóm, anh chị còn trồng lúa để ăn, và có đến những hai búng tôm! Tôm câu được, anh đem về thả ở rạch sau nhà, gom lại cả tuần và bỏ mối sỉ cho chợ! Tôm tuy nuôi ở rạch, nhưng được cho ăn hàng ngày để tôm khỏi còm và được ký! Khách của anh chị Hai là một vài nhà hàng ở Vĩnh Long, hàng tuần gom tôm xong xuôi, sáng sớm chỉ cần ra gửi xe hàng quen đi chứ không cần phải đích thân đưa xuống! Câu búng theo mốt này, ngoài những ngày nước ương, người câu cũng có thể câu vào những ngày khác trong tháng nhưng chỉ có thể câu vào những phút nước đã chảy chậm hẳn và đứng! Thời gian nước chảy chậm thường không mấy lâu, tối đa khoảng non một giờ trước sau là nhiều! Được con nào hay con nấy, đưa về thả xuống rạch đã được vây bít kỹ càng, góp gió thành bão, sau khoảng một tuần thể nào cũng được năm bẩy chục ký, có khi may được đến cả tạ!

    Đối với những người đi câu để thưởng thức, coi đó là cái thú, như tôi và chú Sáu đây, nhưng đối với với những người coi đây là nghề là nghiệp, dù chỉ là nghề phụ, họ chỉ mong sao bắt được nhiều, chứ không đi tìm cái "cảm giác" nơi cán cái cần câu, như thằng Út Bẩy có lần nói với tôi khi tôi hỏi nó: "Hôm nay nước đứng sao mày không đi ra búng", nó trả lời ngay mà không cần nghĩ ngợi: "con ở nhà với vợ con, thú hơn chú Sáu à!"

    Thoáng một cái mà mặt trời đã cao đến lưng đầu, thằng Bẩy vừa mới về đây mà! Trong cả ba chúng tôi, chả có ai có đồng hồ nên không biết đích xác là mấy giờ rồi nhưng nếu mặt trời ở vị trí này thì cũng đến gần trưa chứ chẳng còn sớm sủa gì nữa! Những lần đi câu ở những con sông vùng phụ cận Saigon, thỉnh thoảng còn có người qua lại, có muốn hỏi giờ giấc cũng tương đối dễ, còn ở khúc sông này, duy nhất chỉ có ghe của ba chúng tôi mà thôi! Anh Hai từ sáng đến giờ, ít nói, bây giờ mới lên tiếng: "Hai chú đã đói bụng chưa, tôm nó chậm ăn, mình ăn trước chúc cho phẻ cái đã", vừa nói anh vừa kéo bẹ chuối chà trong khoang ghe và rồi đưa cho hai đứa chúng tôi! Vừa nhai chuối, anh vừa nói thêm. "Bấy nhiêu cũng tạm đủ cho hai chú mang về trển cho hai thím với bầy nhỏ, trong rạch tôi cũng còn mấy ký nữa, mùa này mùa chuột đồng, nhà hàng lấy ít tôm hơn mọi khi!" Tôi cũng vừa ăn trái chuối xong vừa nghe anh Hai nói, tiện tay quăng cái vỏ chuối xuống sông, nhân thể ghé mắt vào miệng rọng, tôi thấy cũng khá khá và thêm được cả ba con cua nữa, một con to sấp sỉ con của thằng Bẩy đưa về sáng nay, hai con kia nhỏ hơn nhưng là cua cái, chắc thịt nhiều!

    Anh Hai sau khi ăn, gác cần vào mạn ghe, rồi vê thuốc hút trong tư thế nghỉ ngơi, không hiểu anh đã chán câu chưa nhưng hai chúng tôi thì còn hăng lắm!

    Tôm cũng như mọi sinh vật khác, không phải lúc nào cũng ăn, mà ăn đôi khi có giờ giấc hẳn hòi nhưng những giờ phút chính vẫn là lúc nước không chảy và những khi nước đang lạnh và đổi sang ấm khi trời đang nắng ráo đột nhiên chuyển mưa!

    Tạo Hóa đúng là một kỳ công đầy huyền bí! Bạn có thể tưởng tượng được rằng cả một khối nước lớn của một dòng sông như thế mà chỉ trong vòng mươi phút khi trời chuyển giông gió để mưa, cả một khối nước sông ấm hẳn lên! Nếu những khi này lại trùng hợp với khi nước đứng thì phải nói là những giây phút huy hoàng nhất! Tôm chúng ăn vào ăn như người ta đi chẩy hội vậy! Đã có một lần, cá nhân tôi được hưởng cái dịp trời cho này, tôm lớn tôm nhỏ, tôm nhi đồng đều ra thi nhau ăn, đến khi hết sạch mồi, phải lấy chính thịt tôm nhỏ ra câu, thế mà chúng vẫn cắn mà không còn biết đó là thịt của đồng loại mình!

    Thấy Anh Hai đã phê xong hai điếu thuốc rê cuốn rồi mà không thấy nói gì thêm cũng không đụng đậy gì đến cần, hay là anh muốn về rồi mà không nỡ nói với hai chúng tôi, tôi đành lên tiếng trước, "Anh Hai đêm qua uống nhiều rượu, rồi không ngủ được, chắc mệt? Anh trả lời ngay : "Không đâu chú, vài xị ăn nhằm gì, nhưng mùa này, ruộng vườn đã xong, hầu như ngày nào tôi và thằng Bẩy cũng ngoài búng, nên nhàm vậy mà!" Nghe Anh Hai nói, tôi mới thông cảm cho Anh, rồi cho thằng Bẩy, và nếu như tôi và chú Sáu, nếu ra đây ngồi câu mỗi ngày thì cũng cùng tâm tư với Anh Hai hay thằng Bẩy mà thôi!

    Chú Sáu vẫn rỉ rả cho vợt xuống nước để vớt những con tôm dưới búng, chỉ vì chúng tham miếng mồi ngon trong khi tôi, tuy không được may mắn như chú Sáu nhưng sáng giờ cũng được vài chục lớn bé!

    Dòng sông vẫn gần như không chảy, nguyên một cây dừa nước đổ ở trong sông gần như đứng nguyên một chỗ, âm thanh thật vắng lặng, ngoại trừ tiếng gà gáy trưa vẳng từ xa đến ! Bỗng chính Anh Hai đề nghị, một lời đề nghị mà hai chúng tôi dù có còn say mê tôm cắn cũng không muốn trách anh, Chị Hai nói: "hai chú về sớm sớm, tắm rửa, ăn uống xong rồi còn đón xe về trên trển, 5 giờ là chuyến xe chót rồi, ngộ hai thím, mong!"

    Anh Hai đưa ra lời đề nghị xong, anh không đợi cho hai chúng tôi có phản ứng, mà đưa tay lấy cái bao đựng mồi, rồi gỡ cái kẹp đang ở cái cần của anh cho vào đó, tôi chưa biết anh sẽ làm gì với những cái kẹp mồi còn lại nhưng dứt khoát rằng anh sẽ không câu nữa! Thấy vậy, tôi liếc sang nhìn chú Sáu, đồng thời chú Sáu cũng liếc lại nhìn tôi, cả hai không nói gì với nhau, nhưng ngay sau đó tôi nói với anh Hai: "Hôm nay nước quá êm, nên không hao mồi mấy, chắc mình còn dư nhiều mồi anh Hai nhỉ?" Thấy tôi hỏi, anh Hai banh chiếc bao cát đựng mồi rộng ra để coi cho chắc chắn rồi nói: "Không biết thằng Út Bẩy nó cột cả thẩy là bao nhiêu cái, nhưng trong này còn ba kẹp mới với cái kẹp dở dang của anh nữa là bốn."

    Thông thường nếu câu vào những ngày nước ương thật sự, hoặc những ngày nước chảy nhưng chỉ câu vào thời điểm nước đứng mà thôi thì cũng không hao mồi là mấy, mỗi người chỉ cần khoảng 3 hay 4 kẹp là đủ, ngoại trừ trường hợp vướng và mất, nhưng trường hợp này ít khi xảy ra nhưng nếu có một hai cái để sơ cua thì vẫn hay hơn, vả lại mồi cũ, sau nhiều lần tôm cua cắn nhả cũng đã tả tơi và nhất là mùi vị không còn thơm tho được như lúc ban đầu!

    Bỗng chú Sáu nói với Anh Hai như ngầm hiểu rằng chuyến câu hôm nay đến đây cũng đã tạm chấm dứt: "Chiều nay dù muốn dù không, tụi em cũng phải về, cho em bắt thêm một con nữa, rồi em cuốn cần, chị Hai giờ này chắc bắt đầu chờ anh em mình rồi!" Anh Hai quay sang phía tôi: "Thôi để chú ấy bắt thêm một con nữa, anh em mình rửa tay, vấn thêm điếu thuốc trong khi chờ đợi"

    Tôi thì không câu nữa, tôi đã tháo cái kẹp mồi ở cần câu của tôi, và cho vào bao đựng đựng mồi trong khi Anh Hai đang cột cục đá để tí nữa sẽ thả cái bao mồi dư xuống búng cho những con tôm nào chưa có dịp thưởng thức bữa tiệc sáng nay! Mồi dư, thường là được thả xuống búng cùng những thức ăn khác, nếu nhà có chó gà hay chuột chết, sẽ được mang theo và được "thủy táng" khi rời búng!

    Đang lo gỡ dây cột ghe ở cây cọc lồ ô, bỗng tiếng phạch phạch từ trong đám dừa nước bên sông phát ra, hóa ra là ghe của thằng Út Bẩy! Không biết nó đi công chuyện qua đây hay từ nhà ra, mà ghe thì trống rỗng, nó cất tiếng trước: "Quá ngọ rồi Ba với hai chú à, má nói con chèo ra mời Ba với hai chú về ăn cơm, tôm dưới rạch má với vợ con nướng sẵn rồi" Nghe thằng Út nói đến món tôm nướng, nước miếng tôi tự nhiên úa ra, mặc dù được ăn khá thường, nhưng lần này sẽ được hả hê cùng với vài chung đế Long An!

    Đoạn sông từ búng về đến nhà không xa lắm, chỉ khoảng hơn một cây số là nhiều, nên chèo thuyền về khá nhanh! Tôi và anh Hai tiếp tục ngồi hút thuốc và để chú Sáu chèo ghe! Nhờ nước không chảy, chiếc ghe lướt đi vèo vèo, nhưng vì chú Sáu từ ngày lên thành sinh sống, văn không ôn võ không luyện nên coi bộ hơi loạng quạng! Thằng Út Bẩy đã khuất hẳn trong đám dừa nước để rẽ vào con rạch thứ nhất mà ghe của chúng tôi do chú Sáu làm "tài công" vẫn còn ở trên dòng sông lớn! Nói đến chèo ghe, dân ở quê không mấy ai không biết! Nhìn thiên hạ chèo, thì thấy sao nó quá dễ dàng, nhưng khi tập chèo thì ôi thôi, nó khó biết là nhường bao, đó là nói đến chuyện chèo trong ao trong hồ thôi, nước sẽ phẳng lặng như mặt hồ thu và không gió không máy, còn ngoài sông ngòi hả, nếu không có người kèm, thì không đâm vào bờ vào bụi, thì lại ung dung ra giữa dòng cho nước chảy cuốn đi! Điều này nói ra, không để hù ai muốn tập chèo ghe đâu mà là một sự thật phũ phàng và đau đớn!

    Thấy chú Sáu hơi quờ quạng, anh Hai thương thằng em bấy lâu lên tỉnh quên nghiệp cũ, anh nói với chú Sáu: "Mày đưa cây chèo cho tao, tao chèo phía sau, mày ngồi xuống hút thuốc đi Sáu!" Chú Sáu như được cơ hội bằng vàng, đưa mái chèo cho Anh Hai liền, và từ khi ghe do anh Hai điều khiển, nó bắt đầu đi ngay hàng thẳng lối trở lại chứ không như con lươn bò khi trước nữa! Cái khó của người chèo ghe là làm sao giữ cho ghe đi thẳng, nhìn ghe đi người ta biết ngay đó là tay chèo chuyên nghiệp hay tay chèo mới có bằng liền!

    Một bài học để đời trong cái thú câu kẹo, cũng do cái "nghệ thuật" chèo ghe mà ra, số là hồi tôi mới tập tễnh biết xài ghe để câu, để cho ra vẻ ta đây là thứ xịn, sau khi đã mướn ghe xong, bà chủ ghe hỏi :"Có biết chèo không" Mới nghe xong câu bà ta hỏi, là lòng buồn xuống liền, không biết chèo thì mướn ghe làm gì, bà này hỏi rõ thật có duyên lạ!? Để rồi, mãi đến sau này tôi mới biết rõ, bà ta thực lòng hỏi để có thể giúp đỡ ở một phương diện nào đó chứ không phải chế diễu, vì nhìn thấy tôi điệu bộ là dân thành phố chứ không phải là mác dân quê chính hiệu con rồng vàng. Tôi trả lời chắc như đinh đóng cột: "Bác ơi, tôi dân trồng lúa mà, bác yên trí" !

    Từ chỗ bến ghe ra chỗ câu đoạn sông có dài gì đâu, chỉ khoảng vài trăm mét, nhưng rồi tôi không cách nào chèo đi đến điểm mong muốn được, và sau cùng đành gác mài chèo và dùng tay lần theo đám cành cây bên bờ sông để kéo ghe đi. Đi được một quãng, thấy phương cách này được coi như tạm ổn, nhưng, trên đời này cũng chỉ vì chữ nhưng mà đời thành ra khốn khổ nhiều chuyện! Vừa mới lần kéo đi được một khoảng ngắn, thì hỡi ơi, một đàn ong trong bụi túa ra do bị động ổ, chúng nhào vào đốt tưng bừng và cuối cùng là tôi phải nhảy ùm xuống nước để tránh lũ ong đánh đòn hội chợ theo chiến thuật "biển người" này! Do phước đức ông bà mà số tôi cũng còn may, nhờ những ngày làm nghề nông bất đắc dĩ, tôi đã làm quen được với sông nước cũng như, biết bơi chút đỉnh, chứ không thì, cái ngày đẹp trời hôm đó, đã tình nguyện làm đệ tử của hà bá!

    Từ lúc anh Hai cầm cương, ghe đi thẳng và nhanh hơn! Thằng Bẩy vừa quẹo vào con rạch cuối cùng để dẫn vào sau nhà thì ghe của chúng tôi cũng đã nhìn thấy nó và chỉ cách nó một khoảng! Trăm hay không bằng tay quen các bạn nhỉ!

    Thả rọng tôm xuống rạch, gần như chìm nghỉm, tôi với tay đóng cái cửa rọng trước khi rời ghe! Đám con nít không hiểu từ đâu chạy ra, trong đó tôi nhìn thấy có thằng con cả của thằng Út Bẩy, chúng nó la lên: "Ông nội dìa, ông nội dìa", ngoài ông nội ông ngoại chúng, hình như đứa nào cũng mong chúng tôi đều dìa!

    Thấy đoàn người bước vào từ phía sau, đám gà đang ăn giật mình toé chạy như kiểu bị chó rượt, cùng lúc chị Hai từ trong nhà bếp bước ra, mắt đỏ như mắt cá hau, có lẽ do khói khi nướng những mẻ tôm cho anh em chúng tôi, nhâm nhi buổi trưa nay trước khi trở lại thành! Chị Hai một tay cầm đôi đũa lớn, chắc dùng để dở tôm khi nướng, đầu đũa còn ngún khói, một tay đưa la lên mẳt dịu đi dụi lại chắc vì bị cay do khói, chị hỏi tôi: "Anh em, được khá không chú". Tôi rất hãnh diện với lượng tôm bắt được hôm nay, vì câu bằng lưỡi như mọi lần chưa có lần nào câu được một số lượng nhiều như thế, tôi trả lời ngay: "Dạ, cũng được khoảng ba bốn chục ký chị Hai ạ, nếu ở lại thêm chắc còn được nhiều hơn nữa, có điều tụi em chiều phải trở về trên trển nên anh em về sớm để ăn món tôm nướng do chị làm trước khi dìa chứ"!

    Trả lời câu hỏi của chị Hai xong, chị trở lại trong bếp ngay có lẽ là sợ mẻ tôm đang nướng dở dang bị cháy ! Nướng tôm hay cua coi dễ mà lại là cả một nghệ thuật, tôm vừa nướng tới lúc ăn vừa dễ bóc mà thịt không bị khô ! Tôm chết lâu thì tối kỵ nướng, nên đi làm món khác như lăn bột hay rim thì ngon hơn, còn nếu nhất định nướng, tôm sẽ có một mùi rất lạ mà ăn sẽ không ra sao cả ! Đứng phía sau lưng chị Hai trong bếp nhìn vỉ tôm đang trên ngọn lửa, mùi khét cháy của vỏ tôm làm tôi nhảy mũi liên tục và cũng làm tôi nhớ lại những lần xuống bến chợ Ninh Kiều Cần Thơ ăn tôm cá nướng mà mỗi buổi chiều chiều dân nhậu thường ra để nhâm nhi những món đặc sản của địa phương mình ! Nơi đây, gần khu chợ lồng khi xưa, cứ chiều đến là nghi ngút khói hương của tất cả các sạp bán đồ ăn, ngoài thịt, là tôm cua, nghêu, sò, ốc, .hến, rồi còn có món chim quay, một món ăn mà nếu bạn không thưởng thức, khi có dịp xuống đây chơi, cũng như món chuột đồng, thì bạn mới chỉ biết Cần Thơ Ninh Kiều bằng cái tên thôi ! Cần Thơ, ngoài mục ăn uống, còn có những thú khác nữa, mang đầy màu sắc Nam bộ ! Cần Thơ hay Phong Dinh, còn là một nơi câu tôm lý tưởng ! Bạn không cần phải đi đâu xa, không cần phải ghe vì ngay tại cây cầu xi măng của dinh ông tướng, cầu Bình Thủy, xa hơn một tí nữa, cầu Trà Nóc, tôm ê hề , bạn đứng ngay trên thành cầu thả xuống là kéo lên !

    Không biết chị Hai bắt đầu nướng tôm từ hồi nào, nhưng trong cái rá, tôm nướng xong đã khá nhiều ! Nhìn những con tôm nướng, con thì cỡ như trái chuối, con thì bằng cườm tay , nửa vàng nửa đen như những trái bắp nướng đầu mùa của miền Đông ! Chị Hai nói với tôi: "Còn một mẻ này nữa thôi là hết, . bây nhiêu cũng đủ cho buổi trưa nay cho anh em , tôm sốt cà chị đã làm sáng sớm, chị có làm cho thím một dĩa để chiều chú mang về trển" ! Nghe chị Hai nói, tôi cảm động quá, không những chị ấy đãi mình mà còn cho cả u nó, và dĩ nhiên cả vợ của chú Sáu, chả lẽ lại không ! Chị Hai dùng đôi đũa to dở những con tôm trên chiếc vỉ bằng sắt trên bếp, lửa cháy làm mùi khét nặng hơn và khói tỏa ra mịt mù cả bếp ! Vì không quen nấu kiểu này, nên mắt tôi dàn dụa những nước và nhảy mũi nhiều hơn, thấy vậy chị Hai đuổi tôi ra khéo: "Chú ra ngoài hút thuốc, chị xong rồi"

    Tôi phụ với chị Hai bưng rá tôm lên nhà trên và đặt lên bàn, trong khi chị Hai mang theo hũ dưa góp cùng dĩa đồ chấm ! Anh Hai đứng ngoài hàng ba, rít nốt điếu thuốc rê dở rồi bước vào trong kéo ghế ngồi xuống, chậm rãi nói bâng quơ với chị Hai trong khi chị ấy hình như dang ở phía sau : "Má nó xong chưa, mình bắt đầu đi chứ, một giờ ngoài rồi" Nói xong, anh Hai tay với lấy bình rượu dở còn lại tối hôm qua, rót vào những cái ly trên bàn: "Ly này của chú Sáu lớn" ly hơi vơi hơn những ly khác, chắc anh biết rằng tôi không uống nhiều như anh hay chú Sáu :"Ly này cho má nó, ly này cho thằng út Bẩy, thằng này hôm nay có hai chú xuống chơi, tao cho nó uống thả giàn, nhưng mai mốt thì cai, để vợ nó khỏi đẻ thêm, cháu nội như vậy tao có đủ rồi" !

    Sau khi mời anh chị Hai, mời chú Sáu và thằng út Bẩy, tôi nâng ly và chìa tay lấy con tôm trong rá, tôi chọn con nhỏ nhất, với cố ý, vì lâu nay anh em đã đặt tên cho là Sáu Quạ, .do bị mang tiếng phá mồi, nhiều rồi !

    Chiếc đồng hồ quả lắc cũ kỹ treo trên vách, vẫn phát ra những tiếng tích tích đều đặn những khi chúng tôi ngưng ồn ào chuyện trò ! Không khí ở miệt quê thật tĩnh mịch, cuộc sống êm ả bình dị, không tiếng xe, không ồn ào, vì nhà nào cũng ở cách xa nhau! Bầy trẻ con sau khi no bụng, đã tự động đi vào trong buồng để ngủ, riêng thằng con trai của thằng Út Bẩy nằm ngay trên bộ ván của ông nội nó, cũng đã gáy ò ò! Trong khi anh Hai rót thêm rượu, tôi liếc nhìn lên cái đồng hồ nơi chỗ vách tối òm, vì tối, hai cái kim của đồng hồ lại cũ quá mất cả màu sáng nên nhìn mãi mới ra, mà hai kim lại nằm chồng lên nhau đâu đó ngay cái số 3, nghĩa là bây giờ đã hơn ba giờ chiều rồi chứ không còn sớm sủa gì! Tôi ngạc nhiên sao đồng hồ không gõ tiếng nào, hay tại chúng tôi uống nhiều nên không để ý! Bình rượu hồi hôm còn đến hai phần mà bây giờ coi như đã cạn hẳn với ly cuối cùng anh Hai rót cho, tôi đoán tôi đã uống tất cả khoảng năm sáu chung gì đó! Rượu ngon, đồ ăn ngon, không khí vui, người khoẻ, thật là một bữa ăn hoàn hảo. Các bạn thử nghĩ xem nếu thiếu một trong những yếu tố này thì, bữa ăn chắc sẽ kém thi vị đi rất nhiều!

    Thấy ăn uống nãy giờ như vậy cũng là quá đủ, ly rượu cuối, tôi xin phép anh Hai được nhường cho thằng Út Bẩy, vì dù sao nó cũng trai trẻ, và thích uống, và đây còn là một ly rượu đầy tình nghĩa nữa! Vừa nói xong, tôi cầm ly và gạn sang cho nó, đồng thời tay kia vỗ lên vai, thằng cháu hờ, nhưng rất dễ thương này! Chị Hai là người đàn bà nhà quê nhưng đầu óc rất nhanh nhẹn, tuy ngồi ăn chung, uống chung, nhưng chị để ý tất cả mọi chuyện, thấy tôi gạn ly rượu cho thằng Út, chị nói ngay với nó:"Uống hết nhanh, rồi ra lấy ghe sẵn sàng chút nữa chở hai chú ra mố cầu đón xe , để hai chú khỏi đi bộ nghe mày"

  6. #6
    Banned
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Địa điểm
    F10 Gò Vấp
    Bài viết
    382
    Thanks
    86
    Thanked 145 Times in 66 Posts

    Mặc định

    Nghe má nó nói vậy, thằng Út đưa chung rượu lên miệng liền, nó ực một cái, ngon lành như người khác uống trà, xong nó cắn cái đuôi tôm còn dở trong bát rồi đứng lên như má nó yêu cầu! Ai cũng phải công nhận thằng Út này dễ thương, ai nhờ nó làm gì nó làm ngay, ai sai bảo điều gì, nó không bao giờ cãi, lúc nào cũng xoen xoét cười với cái má lúm đồng tiền trên má thật là có duyên, thảo nào con vợ nó, yêu nó, đến chết được! Vợ nó cũng thuộc hàng tôm sa cá lặn chứ đâu phải đùa, ai hỏi cũng không ưng, trai trên thành xuống, sạch sẽ thơm tho không chịu lấy, chỉ ưng mỗi anh Đực, này (tên thằng Út Bẩy)!

    Thằng Bẩy vác hết mọi thứ xuống ghe, rồi chạy vào nói với má nó: Vợ con có sang đưa thằng cu dìa, má nói con đưa hai chú ra mố cầu đón xe xong , rồi con dìa ngay". Chị Hai chắc đã nghe rõ những gì thằng Bẩy vừa nói, xong quay sang dặn tôi và chú Sáu: "Mùa này có thêm đậu, chị cho mỗi người một bao, khóm mỗi người hai chục trái, còm tôm vì không có rọng, nên anh em chia nhau nhá, rọng Anh Hai phải xài cho ngày mai và ngày mốt, vì nước chưa chảy hung!"

    Sau khi tôi và chú Sáu bước xuống ghe, thằng Bẩy cúi xuống nhấc cái rọng tôm và để vào cuối ghe! Nó nhấc lên một cách nhẹ nhàng cùng với một ít nước và bùn dính theo rọng! Thằng Bẩy không nói thêm gì, nó chống cây sào vào cạnh bờ rạch và đẩy cái ghe đi từ từ, trong tiếng chào từ giã của tôi và của chú Sáu! Anh Hai nói với theo: "Tháng tới ruộng khô, xuống ra búng thêm lần nừa, nhưng lần này, không ăn tôm mà có thịt rắn bầm xúc bánh tráng!"

    Thằng Út Bẩy đẩy chiếc ghe đi một cách rất nhẹ nhàng trong con rạch để dẫn ra sông cái! Những tiếng soàn soạt của lá dừa nước, lá cây bình bát cùng đủ các loại cây hoang quét vào thành ghe cộng thêm tiếng bì bõm của cây sào trong nước, tạo thành một âm thanh lẫn lộn và, buồn! Buồn vì sắp sửa phải chia tay thêm một lần nữa, khi nãy thì với anh chị Hai, và sắp sửa dây là với thằng Bẩy! Thấy thằng Bẩy quẹo ghe đi sang một con rạch khác, không phải là con rạch để ra sông dẫn tới mố cầu, và dứt khoát cũng không phải là đường đi ra chỗ búng câu ban sáng, tôi quay lại nhìn thằng Bẩy và hỏi: "Bẩy à, mày có đi lộn đường không đó con ?" Thằng Bẩy nghe tôi hỏi, nó trả lời giọng không mấy vui cho lắm, có lẽ nó cũng cảm nhận được là, tí nữa đây, hai chúng tôi lên xe rồi, nó cũng sẽ thấy lòng mình vắng vắng một cái gì đó, tình cảm nó là như vậy. "Con đưa hai chú ghé lại nhà con, vợ con nó gửi hai thím thêm mấy trái khóm nữa". Đến bấy giờ tôi mới biết vợ chồng nó đã có ý định này khi biết hai anh em chúng tôi xuống!

    Con rạch sau nhà thằng Bẩy không nằm sát nhà như bên anh Hai, nên nó cắm sào và nói hai anh em chúng tôi chờ, trong khi thằng Bẩy nhảy xuống và chạy vào nhà! Căn nhà không xa rạch là mấy, chúng tôi đã đến đây mấy lần rồi nhưng chưa lần nào đi bằng đường tắt của ghe mà thường là đi bộ bằng đường làng phía trước! Nhấp nháy chỉ vài phút, là thằng Bẩy đi ra, lần này nó không chạy như bận vào, có lẽ vì bao khóm hơi nặng mà nó đang vác trên vai, nhìn bao khóm, tôi đoán cũng phải đến vài chục trái trong đó chứ không phải ít! Của một đồng, công một nén, và cái tình thì thật bao la! Thằng Bẩy, cùng bao khóm, nó bước thẳng xuống ghe, làm chiếc ghe chao hẳn đi, nhưng sau đó trở lai cân bằng ngay, thằng Bẩy lại chống sao và đẩy ghe ra nhẹ nhàng! Trên ghe bây giờ gồm ba người, hai bao khóm, hai bao đậu, một rọng tôm, làm chiếc ghe có vẻ chở hơi quá sức, mực nước bên cạnh ghe bây giờ chỉ cỡ nửa gang tay là nhiều, nước êm thì chẳng sao nhưng nếu có tàu nào chạy và tạo sóng thì thấy cũng hơi nhột, chết thì chả chết nhưng mất hai bao khóm, đậu và nhất là rọng tôm thì, quá ư là uổng!

    Ghe quẹo thêm một lần nữa, rồi ra sông cái! Đoạn đường của sông cái ra mố cầu cũng chỉ hơn cây số là nhiều, nước sông buổi chiều đã chảy nhẹ nhẹ và chiếc ghe với hai mái chèo đứng vọt đi rất êm ả mà thằng Bẩy lái như trò chơi! Chú Sáu từ lúc giã từ Anh Chị Hai đến giờ, hình như lòng buồn buồn sao đó, không nói năng gì! Để đánh tan cái sự im lặng này, tôi nói với chú Sáu: "Giờ này chắc, thím và các sấp nhỏ đang ngóng hai anh em mình về, chú Sáu nhỉ!" Nghe tôi nói đến tên, chú Sáu như bừng tỉnh cơn mê, trả lời tôi bâng quơ chả ăn khớp vào đâu cả: "Uống mấy chung rượu trưa nay, giờ này nó mới thấm, không vướng vợ vướng con, tôi ở lại thêm vài ngày mới dìa". Chú Sáu nói, thật đúng với những gì tôi đáng nghĩ trong đầu quá, nhưng ước mơ đó giờ chỉ là một điều ước, một chuyện cổ tích mà thôi!

    Buổi chiều trên sông, ở vùng quê thật là đẹp và yên lặng, chiếc ghe vẫn lướt đi do "tài công" Bẩy điều khiển và từ đằng xa xa, chiếc cầu sắt đã hiện ra trong tầm mắt, nơi đó chúng tôi sẽ đón xe trở lại thành phố, và trở lại vớ tổ ấm!

    Như đã sửa soạn từ trước, tôi móc túi và cho thằng Bẩy một chút tiền còn lại ngoài tiền mà tí nữa sẽ phải trả tiền xe và cước phí cho mấy bao hàng! Thằng Bẩy nhùng nhằng nhất định không chịu lấy, cho đến khi tôi dọa dẫm rằng: "Mày không lấy của chú, vợ mày sanh, hai chú với mấy thím không có xuống đâu, mà tháng sau cũng không xuống, ăn thịt rắn nữa đó". Nghe nói vậy, thằng Bẩy mới chịu cầm lấy và cho vào túi, mà mắt nó nhìn thật cảm động!

    Thằng Bẩy bước lên bờ với một nao khóm trước, và nó trở lại để vác bao thứ hai, trong khi tôi và chú Sáu xách mỗi người một bao đậu! Thằng Bẩy nói với hai chúng tôi đứng đó chờ xe, trong khi nó xuống dưới ghe để lấy rọng tôm đưa lên!

    Từ trên mố cầu, nhìn sang phía bên kia bờ, tôi thấy một chiếc ghe đang neo, câu, tôi nói với chú Sáu: "Nhìn kìa, chú Sáu, họ cũng đang câu, lần tới anh em mình mang cần, mồi thử một lần trước khi vào, anh chị Hai thưởng thức món rắn bầm nhá!"

    Chiếc xe đò Saigon-Vĩnh Long chạy ngon trớn với những tiếng còi inh ỏi như hối hả chạy về thành phố cho kịp bữa cơm chiều của bác tài cùng vợ con, hay phải đúng giờ cho một cuộc hò hẹn của những anh lơ xe trẻ đang tuổi dê non háu đá mà chiều tối nay không thể nào vắng em, bỗng thắng lại gấp làm cát bụi bay mờ mịt tung toé! Bóp còi, gần như là một hành động rất quen của những chiếc xe đò khách chạy trên mọi tuyến đường Đông cũng như Tây hoặc Nam Bắc và cũng rất quen tai cho những ai hay đón xe đi tỉnh hay ngược lai! Tiếng còi có nghĩa như dục dã, như nhắc nhở, như báo hiệu xe sắp lăn bánh, ăn mau mau lên... hay xe đang tới, sửa soạn mà đón để đi về cho kịp một công chuyện gì đó! Làm nghề tài xế xe đò hoặc lơ xe họ cũng rất tinh mắt và dĩ nhiên là họ thuộc đường, thuộc điểm... và quen khách hàng, có những khi họ chẳng thấy ai đứng vời xe, nhưng nhìn thấy những bao, những lồng bên vệ đường là họ ngừng lại! Những chuyến xe sáng sớm hay buổi chiều tối là những chuyến xe hối hả nhất vì ai cũng mong đi cho chóng đến điểm đã định hay về nhà cho bằng được như hai chúng tôi đây... đi mong cho mau đến nơi và về thì muốn về ngay!

    Cái nắng buổi chiều của miền Nam bộ thật oi bức, hai chúng tôi phải đứng núp nơi thành cầu cho đỡ nóng, nên tài lẫn lơ chỉ nhìn thấy mấy bao hàng mà dừng lại! Nếu không vì rọng tôm có lẽ chúng tôi không lên chiếc xe hàng này vì xe đò lớn chạy tuyến đường dài như Saigon-Vĩnh Long, Saigon-Cần Thơ thường tính mắc hơn là những xe đò nhỏ chạy đường ngắn như Saigon-Long An / Bến Lức, Saigon - Trung Lương chẳng hạn... Nhưng giờ này chiều đã dần dần xuống rồi, vả lại nóng thế này thì tôm có thể chết ít con hổng chừng, nhất là không muốn kéo dài những giây phút "biệt ly" với thằng cháu đầy tình cảm Út Bẩy!

    Tiếng anh lơ nói thật to: "Saigon... Saigon... cô bác ơi... cô bác ơi!? Tôi gật đầu ngay và hai chúng tôi leo lên xe mà không hỏi han gì giá cả hay cước phí hàng hóa! Hai anh lơ, một anh trên mui, một anh dưới đất đưa hai bao khóm, hai bao đậu cùng rọng tôm lên mui xong rồi tụt xuống ngay! Thằng Bẩy biết là xe không dừng lâu sau khi chất hàng lên mui, nó nói câu giã từ trước: "Hai chú dìa mạnh giỏi, cho con gửi lời thăm hai thím dới mấy em, tháng tới hai chú nhớ xuống, Ba con trông". Thằng Bẩy nói một hơi như thế và mắt không hề chớp, tôi không ngờ nó nhiều tình cảm đến mức đó! Nó vừa nói xong Chú Sáu với tay vỗ trên vai thằng Bẩy đứng sát nơi cửa xe trước khi xe bóp thêm mấy tiếng còi nữa rồi lăn bánh. Tôi ngồi phía trong chỉ vẫy tay với nó mà thôi!

    Tuyến đường Saigon đi miền Tây không biết là tôi đã đi bao nhiêu lần rồi, đi chơi có, đi thăm bà con có, đi câu có, mỗi lần đi là một lần kỷ niệm, mỗi lần về là lúc nhớ lại những làng xóm, cầu cống hai bên đường với những cái tên thật mộc mạc dễ thương mà không biết nó bắt nguồn từ đâu như... "Bến Lức", "Cái Vồn", "Cái Tắc" mà cho đến giờ này tôi vẫn còn bao nhiêu là câu hỏi trong đầu!

    Hãng xe đò "Thuận Thành" là hãng xe đò chạy xuôi ngược trên Quốc lộ 4 cùng các hãng xe đò khác như "Thiên Thành", "Nhựt Thành" đã khá lâu. Họ đều là những hãng xe đò lớn loại bốn năm chục chỗ ngồi, đó là chưa kể đến những chỗ ngồi giữa hai hàng ghế chính sau lưng tài xế hay ngay tại hai cửa lên xuống, thường được gọi là ghế "súp"! Ở những khoảng thời gian đông khách trong ngày, xe đò thường đón thêm khách và cho ngồi ở ghế súp cho đến khi có ai xuống thì người ngồi ghế xúp này sẽ được leo lên ngồi ghế chính ! Ngồi ghế súp hay ghế chính giá tiền như nhau và không có chuyệ ì èo trả giá, ai muốn đi gấp chấp nhận ngồi trên những chiếc ghế đẩu nhỏ bằng gỗ thì đi, ai không ưng có thể đón xe sau, cả tài lẫn lơ đều không quan tâm lắm! Thường thường những người lên xe xong xuôi rồi, lơ mới cho hay phải ngồi loại ghế xép như vậy thì lúc đó ván đã đóng thuyền, xuống cũng dở mà "đì vọt" cũng không xong, họ đành cam phận cho xong một chuyến đi!

    Chiều nay tôi với chú Sáu có vẻ như may mắn, ngoại trừ bận đi xuống đây có hơi xui đó là bị khi nước trầu của một chị già phun vào mặt mũi, quần áo! Chuyến xe chiều ngày chủ nhật như hơi thiếu khách, trong xe còn đến dăm bẩy chỗ trống khi hai chúng tôi lên xe! Chiếc xe đò của hãng Thuận Thành làm ăn ít gặp tai tiếng nhất trên tuyến đường đi miền Tây Nam bộ này, không bỏ khách bơ vơ hay cho khách xuống mà quên xuống hành lý trên mui. Còn những hãng xe khác họ vướng vào "nạn" này như cơm bữa! Chiếc xe tuy không còn mới mẻ gì nhưng vì tài biết cách nương xe nên chiếc xe lướt đi khá nhanh trên đoạn đường nhẵn từ cầu Long An trở về thành phố! Chiều chủ nhật hình như ai cũng nghỉ ngơi để chuẩn bị cho một ngày đầu tuần lao động, ngay cả như hai chúng tôi đây! Trên xe có lẽ toàn là hành khách đường xa, nhìn tất cả đều có vẻ mệt mỏi và ngái ngủ! Chiếc xe dừng lại với nhiều tiếng nói lớn, cũng như tiếng rao hàng ồn ào của mấy em bé bên hông xe mà cũng không làm ai ngửng đầu lên để ý! Tâm trạng của tất cả đều muốn thiếp đi trong cái nóng oi của mùa nắng miền Nam để chóng về điểm mà mình muốn đến! Chúng tôi cũng vậy, muốn về ngay để vợ con nó khỏi mong, nhất là rọng tôm đừng bị chết con nào! Kinh nghiệm mang tôm đi đường xa, chị Hai đã đưa cho chiếc bao gạo cũ rách thấm đầy nước và phủ nó lên trên nhưng không hiểu "ông" lơ có làm cho hay không lại là chuyện khác ! Lơ có nhiều loại lắm, có người đàng hoàng giúp đỡ bạn hàng tận tình mọi thứ họ muốn, rồi cũng có mấy lơ mà khách phải gọi là "ông" lơ vì ổng coi ổng như cha mẹ đối con cái quát bảo... ta đây! Hàng ghế trước mặt tôi là hai người phụ nữ, đoán tuổi chừng ngoài đôi mươi là nhiều, họ ngủ một cách say sưa có lẽ vì mệt do đường xa! Một người tóc họ búi cao để lộ hẳn ra một cái cổ trắng ngần nổi bật trong chiếc áo bà ba đậm mầu với đám tóc con nhìn như đến độ xúi dục! Vì ngồi ở phía sau tôi không được chiêm ngưỡng dung nhan của các nàng, nhưng đoán chừng họ phải là rất đẹp, vì như tạo hóa đã tạo ra một cái cổ đẹp chẳng lẽ Tạo hóa lại hẹp hòi với những gì còn lại ?!

    Chiều nay đúng là vắng khách thật, xe chạy một khoảng ít ra cũng đến vài chục cây số từ điểm chúng tôi bước lên mới có thêm một đám khách nữa, nhìn họ ba người có lẽ là hai vợ chồng cùng đứa con thì phải! Với tiếng còi xe inh ỏi không biết do tài hay do lơ bấm liên tục trước khi ngừng, người phụ nữ ngồi hàng ghế trước hình như giật mình rồi tỉnh dậy, một người hích cùi chỏ vào hông người kia hỏi giọng rặt miền Tây: "Xe đi đến đâu gồi mày...?" Nàng hỏi người bạn "đồng hành" xong rồi quay nửa mặt lại phía đàng sau như đoán trên xe còn khách nhiều ít, vô tình tôi nhìn thấy khuôn mặt nàng, nàng không trẻ như lúc đầu tôi ướm đoán khi nhìn vào cái gáy của nàng. Nàng phải chừng ngoài ba mươi nhưng công nhận nàng đẹp thật, đẹp một cách hoàn hảo, từ cái mũi đến cặp môi, nhất là bộ lông mày hiền hòa như hai con tằm nằm trên cặp mắt đen láy, có lẽ nàng là dân Cần Thơ hay vùng phụ cận... vì chỉ có người vùng Phong Điền, Đất Đỏ hoặc sâu vào Lộ tẻ của Cần Thơ mới có giọng nói như nàng khi nàng nói với người ngồi kế bên, có lẽ là bạn nàng... "Mày xuống xe vào nhà dì tao chơi đi gồi ga tỉnh sau... tao sẽ đi ga ngoải luông cho dui

    Con gái lục tỉnh của miền Nam bộ mỗi nơi mang một sắc thái riêng biệt, người thì có nước da trắng mịn như thạch cao, nơi họ tỏa ra một mùi thơm phức như mùi thơm của cơm gạo đầu mùa, người thì đen ròn rắn chắc và đâu đó cứ như muốn toát ra một vị gì ngọt ngọt y như là mật của loài ong, và người thì có giọng nói đặc biệt mà những nơi khác không thể nào có như hai cô gái ngồi chung xe buổi chiều nay! "Nhất thanh, nhì sắc... "rồi nhất sắc nhì thanh", giọng đã làm say mê lòng người nghe rồi mà sắc lại cá sa tôm lặn tuyệt vời nữa... thì đâu còn giấy mực nào nói cho hết!

    Chuyến xe chiều nay chạy thật ngon trớn, thỉnh thoảng một luồng gió Tây Nam thổi xộc vào cửa xe mang theo cái mùi đặc biệt của rạ đang nửa khô nửa ướt, một mùi không thơm tho gì cho lắm nhưng làm người ta dễ chịu và đỡ thấy nhễ nhãi trong cái nóng oi bức của mùa nắng miền Nam! Đến tháng này ruộng rẫy đã như xong, và cũng là mùa của dân miệt quê đi tát đìa bắt cá, và của những dân ghiền rắn... đi kiếm rắn! Ở quê đúng là mùa nào thì thức ấy, và họ đã sống qua bao nhiêu đời như vậy rồi! Tháng tới là tháng cao điểm của rắn cũng như chuột đồng nên chợ nào cũng sẽ đầy rẫy hai món bình dân đồng nội này! Ngoài rắn và chuột, còn phải kể đến những thứ cá mà đầm đìa ở miền Nam ngày xưa ăn không bao giờ hết, đó là lóc và sặt! Sặt có hai loại chính, sặt đen và sặt trắng! Sặt đen to hơn sặt trắng nhiều, chỉ phải cái tội da vẩy đen đúa như nhọ nồi tuy nhìn hơi xấu xí, nhưng thịt thì ngọt lịm. Sặt tươi chiên dòn rồi dầm vào nước mắm cay chua ngọt thì còn chê chỗ nào được nữa! Sặt tươi ăn không hết, người quê thường phơi khô để ăn dần vào những tháng nước lớn ít tôm cá! Riêng mùa nắng này còn có một loại chim rô ti được bán ở rất nhiều chợ, đó là chim rẽ dun. Loại chim này tuy thân không to được bằng chú cu đất nhưng chỉ cần ăn vài ba con chung mới một miếng bánh mì là cảm thấy quá đầy đủ, còn nếu như được thêm một chung rượu hay một cốc bia hầm thì... thì một trong bốn cái khoái trên cõi đời này đã được hưởng đúng mức của nó!

    Ngồi đằng sau hai người đẹp nhìn vào cái gáy của họ... hình như tôi quên đi hẳn mọi sự, từ cái nóng hầm của buổi chiều đến cái mệt của lần đi ngao ru sơn thủy kỳ này! Quay sang chú Sáu người em kết nghĩa của tôi, chú đúng là con người vô tư thật sự, chú ngoẹo đầu sang một bên và ngủ tỉnh bơ... không hề màng đến tình đời lẫn thế sự, có lẽ phần vì mệt do ngủ quá ít đêm hôm trước và phần xơi hơi quá chén với mấy xị rượu Gò đen do anh Hai cho uống! Gò đen là nơi nổi tiếng nấu rượu ngon cũng như Bà Điểm! Rượu Gò đen trong vắt uống không bị vật vã như những thứ rượu khác dù nồng độ của rượu Gò đen rất cao! Dân ghiền rượu đã không uống thì thôi, khi thưởng thức là họ phải đi kiếm cho được thứ rượu nổi tiếng này mới chịu! Chả hiểu hai chữ Gò đen từ đâu mà có, nhưng nếu nghĩ tục thì hai chữ này tục quá cỡ, cũng như những địa danh có cái tên vừa ngộ nghĩnh, vừa tình thật và vừa "tả chân" như Cái Vồn, cái Tắc, v.v. mà người ta nói nghe riết đâm ra quen tai!

    Như đã giao hẹn sẵn với lơ và tài, chiếc xe đang chạy ngon trớn bỗng nhiên bấm còi liên tục rồi từ từ giảm ga, có lẽ là xe sắp dừng đâu đó gần đây! Những tiếng kít kít phát ra từ bánh xe càng lúc càng lớn hơn và chiếc xe dừng lại hẳn. Hai người khách đẹp ở hàng ghế trước đứng dậy khỏi chỗ ngồi, đầu khum khum như sợ bị đụng vào kệ để hành lý bên trên, nàng quay hẳn người lại để xuống nơi cửa sau của xe rồi nói với anh lơ xe với nụ cười thật duyên dáng, có lẽ hai nàng là khách đi rất quen của tuyến đường này: "Ngày mốt nhớ đón tụi em ở chỗ cũ nha anh Ba..." Nàng vừa nói vừa cười để lộ ra hàm răng trắng muốt xen kẽ một chiếc răng dàng ngay canh hai răng cửa. Đây mới là cái tiêu biểu đặc biệt của những người con gái Cần Thơ mà nếu nàng không có cái răng dàng "duyên" này... nàng sẽ mất đi nhiều cơ hội để kiếm một tấm chồng dù nàng đẹp nghiêng nước nghiêng thùng!

    Xe đã đừng lại hẳn rồi mà hai anh lơ vẫn còn lớn tiếng với nhau, không ai chịu leo lên mui để đưa hành lý xuống cho hai người khách "nghiêng nước đổ thùng" này, cho đến khi một trong hai người đẹp, người búi tóc cao có cái cổ trắng phát ra giọng oanh vàng: "Anh Ba à, anh Ba làm ơn lên trển xuống đồ của em, mốt dô em cho ăn bánh xèo em đổ". Nghe tiếng người đẹp khẩn khoản yêu cầu rồi dụ ngọt anh lơ kia chộp lấy ngay cơ hội, nói ngay với bạn mình cũng như anh ta cố gói ghém bên trong một tí ý tưởng như châm chọc: "Mày nghe chưa mảy, em nói mày leo lên đưa đồ xuống rồi mai mốt em cho mày ăn bánh xèo em nghe chưa thằng điếc... Cái Vồn!" Nghe câu chuyện họ nói tôi mới biết quê anh chàng lơ xe trẻ này ở thị xã Cái Vồn, và tôi đoán chắc hai người khách đẹp kia cũng ở quanh quẩn đâu đó họ mới quen nhau thân như vậy! Nghe người đẹp nói lẫn bạn mình khích anh lơ leo lên mui liền sau đó và đưa hàng xuống cho em trong khi người đẹp đưa tay lên đón lấy gói hàng. Nàng cố rướn người lên làm vạt áo bà ta phải theo tấm thân mỏng của nàng co lên cùng lúc với cơn gió hanh buổi chiều thổi vào vạt áo bà ba làm lộ hẳn ra vầng bụng trắng ngần cùng miếng phô-ma giữa hai tà áo. Tôi vô tình nhìn được và nói thầm trong bụng: "người đâu mà đẹp đến thế này hở trời..." rồi so sánh anh chàng lơ xe này với Napoléon của ngày xưa... hay bất cứ một đấng phàm phu tục tử mày râu nào trước mặt giai nhân thì cũng là một con chi chi mà thôi!

    Tên Cái Vồn đối với tôi rất quen vì đường này tôi đã qua lại khá nhiều lần, mỗi lần đi ngang là mỗi lần tôi tự hỏi tôi không hiểu cái tên này từ đâu mà có và có tự hồi nào! Từ ngày con đường mới từ Vĩnh Long đi Cần Thơ được làm không đi cặp bên sông nữa, cái bảng "Cái Vồn" không thấy được dời ra địa điểm trên đoạn đường mới! Cái Vồn nằm ở ngoại ô của tỉnh Cần Thơ trên Quốc Lộ 4 trước khi đến bắc "Bassac" để vào tỉnh và bến xe! Tỉnh Cần Thơ tuy không lớn nhưng đẹp và dĩ nhiên có rất nhiều người đẹp hơn bất cứ nơi nào của lục tỉnh, họ đẹp từ đầu đến chân và ai có khó tính lắm cũng phải khen! Vì ba mặt của tỉnh đều là sông lớn, có lẽ nhờ địa lý phong thủy đắc địa nên Cần Thơ xuất hiện nhiều người nghiêng nước đổ thành chăng??? !!! Chuyện người đẹp nó là như vậy rồi, còn chuyện câu thì trên cả ba dòng sông này có cả hàng chục địa điểm lý tưởng để câu tôm càng xanh, tôm càng đỏ và các thứ cá tùy theo mùa, và nổi tiếng vẫn là thứ cá bông lau mà ít nơi nào có cỡ to và béo như ở đây. Có những con lớn có thể lên đến 6 hay 7 kí lô mà một nồi canh chua cho 4 người ăn chỉ cần cái nầm (1) béo ngậy của nó là quá đủ! Nếu tính từ trung tâm thành phố CT bạn sẽ không phải đi xa để đến những địa điểm câu, xa lắm cũng chỉ ba bốn cây số là nhiều! Còn nếu bạn có thì giờ và muốn đi xa hơn để thưởng thức ngoài Cần Thơ, bạn có thể xuôi theo sông cầu bắc Bassac để sang tận Long Xuyên bằng xe, bằng ghe đều được cả, và Long xuyên cũng là một nơi câu kẹo lý tưởng! Đoạn đường từ Cần Thơ đi Long Xuyên chỉ độ chừng năm sáu chục cây số gì đó, bạn có thể dừng để hưởng bất cứ chỗ nào bạn thấy có trăng thanh gió mát! Ngồi câu ghe ở cầu lớn Long Xuyên bạn còn được hưởng cái thú thứ hai tuyệt vời là ngắm những người đẹp thướt tha đi ngang cầu mà cầu Tràng Tiền ở xứ thần kinh ngoài kia chưa hẳn là đã chiếm giải nhất đâu!

    Các bạn ạ. Nếu các bạn đã là dân ghiền câu, ghiền săn thì một buổi sáng sớm nào bước chân ra đi để hưởng cái thú này, lòng của bạn thơi thới hân hoan bao nhiêu thì chiều về, nếu không có chiến lợi phẩm như bạn mong đợi, bạn sẽ buồn và cảm thấy mệt bấy nhiêu, ngoài chuyện rửa cần, rửa ghe, thỉnh thoảng bạn còn phải rửa cả... tai nữa đấy! Đó là chưa kể đến những ngày mà u nó "khó chịu" trong người, lòng sinh nghi những chuyện vớ vẩn để trên môi nàng biến đi mất nụ cười... và thay vào đó là những cằn lời nhằn vô căn cứ, có thể là... "sao bao tôm hôm nay như thế này"... và tệ hơn... "con cá này câu được sao mép nó không rách, hay lại mua ngoài chợ Hàm Nghi, hay bến Ninh Kiều về đây"

    Đi câu thật ra nó không khác gì chuyện đi đánh phé các bạn, may rủi nó là chuyện thường dù rằng mình đã tính hết cả một ngã, nhưng đi câu quan trọng vẫn là mồi! Mỗi thứ cá thích một thứ mồi riêng, do đó tùy theo loại cá mà mình chuẩn bị loại mồi nào cùng mùi vị cho thích hợp thì chiến lợi phẩm mới có cơ hội gặt hái cao! Ở quê mình VN khi xưa, những bậc đàn anh, những người đi trước họ có nhiều kinh nghiệm câu kẹo thật đấy nhưng ít khi họ chịu cho biết chi tiết về cách làm mồi hay có một thứ mồi nào khác cho loại cá đấy thích hơn để những người đi sau học hỏi, như chuyện đi câu cá "bông lau"... chẳng hạn!

    Cá bông lau là loại cá câu dành cho những người đi câu thưởng thức thay vì làm thương mại, và thường là giới trung lưu ở xã hội! Thông thường, loại cá này thích mồi gián, loại gián nâu to bằng đầu ngón tay! Gián này ở VN ta thì vô số nhất là ở những nơi ẩm thấp cống rãnh! Cách bắt thì nhiều mốt nhiều kiểu, nhưng cách nhẹ nhàng có kết quả nhất là bẫy chúng! Bạn có thể làm chừng mươi cái bẫy qua một đêm thì cũng tạm đủ dán để làm mồi cho một ngày!

    Bẫy dán thường là một cái hộp giấy được cắt một cái khe ở phần thành gần mặt đất! Khe này dài như chiều của hộp và cao chừng 3 hay 4 centimét! Phần cắt này được biến thành một cái cửa như cái hom giỏ cá nhưng phẳng trông như cái cánh cửa chớp. Do chính sức nặng của miếng cạc tông làm cửa không có trọng lượng đồng đều nên miếng cạc tông luôn luôn ở vị trí đóng. Miếng cạc tông làm cửa này được cắt phần dưới như hình răng cưa để mùi đồ ăn trong hộp thoát ra và cũng để gián thò râu vào trước khi đưa thân bò qua! Đồ ăn cho gián thì các bạn tùy ý, gián dễ ăn chứ không khó tính lắm đâu! Một khi gián chui vào rồi thì cứ yên trí ở trong đó chứ không ra được nữa! Để góp những con gián này làm mồi, bạn có thể làm một cái hộp giữ chúng như cái hộp của những người bán dế hay cào cào làm mồi cho chim ăn ngoài chợ chim Hàm Nghi sau trường Kỹ Thuật Cao Thắng khi xưa mà các bạn chắc ai cũng biết!

    Mồi dán rất nhậy với loại cá bông lau vương giả, nhưng bạn sẽ khá bực mình khi bạn bị đàn cá úc, cá hau phát giác ra, chúng phá mà mồi của bạn sẽ bị mất trong giây lát! Gặp tình huống này bạn phải đổi ngay chiến thật bằng cách dời chỗ hay thay mồi bằng loại mồi tẩm, thịt bò tẩm!

    Chưa biết là bạn sẽ bắt được bao nhiêu em bông lau, nhưng dứt khoát là bạn sẽ phải mua nửa ký thịt bò rồi đấy!

    Khi nói đến nửa kí thịt bò để làm mồi đi câu, rồi còn phải bỏ công ra tẩm ướp với vài thứ được goi là "thuốc", một số người không phải dân ghiền họ lắc đầu ngao ngán rồi tặc lưỡi... "Nửa kí bò... để mà xào với cần tầu và nhậu có phải sướng không"... nhưng đối với dân trung lưu ghiền thì có xá chi mấy cái lẻ tẻ này! Nghề chơi xưa nay có ai nói là dễ dàng và đơn giản đâu nhỉ!

    Câu cá bông lau ngày xưa được coi là một thú của những kẻ có tiền và rảnh rỗi nên ít người theo được vì, ai chơi nó, đương nhiên là phải có cần câu máy loại to, mà loại máy cần này là một thứ hàng xa sỉ, không như một người miệt quê chặt một cây trúc làm cần để rê, cá lóc ngoài đầm chẳng hạn! Sau đó là mồi, ngoài gián có thể bẫy bắt được, là khoảng nửa kí lô thịt bò! Vì là loại cá "ngôn khoan" và quý phái, cá bông lau không thèm ăn thứ thịt bò bẹp xẹp như ta thường mua về để nấu món bò kho, mà phải là thứ bò bắp, bò lưng, đoàng hoàng như dân câu loại cá này thường phán! Không biết có phải mấy "ông" thợ câu loại cá này lâu lâu mới có dịp, bốc phét, hoặc muốn vẽ vời thêm cho có vẻ ta đây là "dân chơi" thứ thiệt hay không, chứ có lần kẹt quá, Mai tôi thử bằng thứ thịt bạc nhạc, mà vẫn thắng lợi mà lại lâu mất mồi... vì nó dai mà! Hóa ra... chẳng qua là cách tẩm mồi cho thích hợp với khẩu vị! Một thí dụ điển hình, khi bạn đi rê cá lóc,. một con nhái con sống, bao giờ cũng nhậy hơn một con nhái con nhân tạo bằng ny lông mặc dù khi nhấp, cho con mồi chạy, bạn khó phân biệt đâu là mồi giả đâu là mồi thật!

    Ở đâu cũng vậy, các tay câu, thường giữ cho mình cái bí quyết, để bắt được nhiều cá tôm mà ít khi chịu phổ biến rộng rãi cho những người khác, để cùng vui! Chuyện gì thì được, chuyện chim trời cá nước thì quả là hơi ích kỷ đấ! Trên miệng họ luôn luôn nói là phải có một loại thuốc "đặc biệt" được tẩm vào mồi do ông cố, ông sơ để lại, như chuyện đàn bà đẻ, ngồi lửa... là phải cho thuốc vào, nhưng thực sự, nó chỉ là dăm bẩy cái lá thầu dầu... chứ đâu phải là thứ lá đa "thuốc" trên cung quảng đâu!

    Tẩm loại mồi cho cá bông lau, cũng vậy các bạn ạ, chẳng có thuốc con mẹ gì cả, ngoại trừ hành, tiêu, nước mắm, đường, tàu vị yểu, có điều thịt bò cho ta ăn thì chỉ cần vài tiếng cho gia vị ngấm... còn cá, thì xin các bạn để cho vài ngày, ngoài tủ lạnh là OK liền!

    Các Bạn làm thử đi, cá bông lau khôn xơi, thì đã có cá úc, cá hau, khỏi lo!

    Nguồn: http://www.ttvn.org
    Trích : a Đức Tú - ductu57

Similar Threads

  1. Rê bạch tuộc & tôm càng xanh
    By minh2010 in forum Câu Rê
    Trả lời: 2
    Bài viết cuối: 28-07-2013, 06:24 PM
  2. xin thông tin hồ cát xanh
    By binhthuongthoi1969 in forum Chia sẻ và Hỗ trợ nhau trong công việc, cuộc sống.
    Trả lời: 6
    Bài viết cuối: 01-12-2012, 01:02 PM
  3. Lại Cát Xanh!
    By quangcuba in forum Hình ảnh đẹp
    Trả lời: 7
    Bài viết cuối: 27-02-2012, 10:43 PM
  4. Tập rê mồi giả ở Cát Xanh
    By Hiếu in forum Câu Đầm
    Trả lời: 7
    Bài viết cuối: 14-12-2010, 11:15 AM
  5. Câu tôm càng xanh
    By Phú Ngọc in forum Câu Tôm
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 21-07-2009, 11:25 AM

Quyền viết bài

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của bạn
  •