Rộn rã đập Bà Hào

Thảo luận trong 'Tuyển tập Nguyên Thảo' bắt đầu bởi Thôi Kệ, 22/7/09.

  1. Thôi Kệ

    Thôi Kệ
    Expand Collapse
    Bố thằng Nhoắng

    Tham gia ngày:
    12/7/09
    Bài viết:
    2,553
    Đã được thích:
    1,202
    Tác giả : Nguyên Thảo

    Rộn rã đập Bà Hào


    Đã từ lâu HQBC ấp ủ một chương trình du câu dã ngoại kết hợp du lịch sinh thái trong thiên nhiên hoang dã, một chuyến đi câu vừa hập dẫn đối với bạn câu bởi tính săn tìm - đối kháng, vừa an toàn, sạch sẽ và thuận tiện cho việc đi lại và công tác hậu cần. Sau nhiều ngày thăm dò, với sự giúp đỡ của nhóm bạn câu Đồng Nai, đập Bà Hào trong khu bảo tồn Vĩnh Cửu đã được chọn. Đó là nơi đáp ứng hầu hết các yêu cầu đề ra.

    Chuyến đi đặc biệt này được Coleman và Sapuwa tài trợ bằng hiện vật: 12 chiếc lều cắm trại, 12 đèn pin dã ngoại (Coleman) và 7 thùng nước uống (Sapuwa). Số người tham gia chỉ vừa đủ chỗ trong một chiếc xe ca loại trung với ưu tiên đầu tiên là giành cho các mods - những người đã tích cực tham gia điều hành diễn đàn HQBC gần một năm qua. Danh sách tham gia được lấp đầy dần trong sự chờ đợi nôn nóng của nhiều người. Nhu cầu muốn khám phá, muốn hoà nhập vào thiên nhiên hoang sơ, muốn được giao lưu, chia sẻ tình cảm giữa những bạn câu mà có người mới chỉ gặp trên mạng chứ thật sự chưa đối diện lần nào.

    Cái ngày mong đợi ấy rồi cũng tới trong sự náo nức của mọi người. Ban Tổ chức là những người vất vả nhất, họ đã lo đầy đủ cho chuyến đi từ chỗ ngủ (lều bạt), đèn soi, nước uống, đồ ăn sáng, trưa, tối, quà giao lưu với anh em kiểm lâm địa phương,… Chính sự chu đáo này đảm bảo cho một chuyến đi an toàn, đầy đủ và vui vẻ. Mọi người tập trung ở 178 Nam Kỳ Khởi Nghĩa trước 5 giờ sáng để lên ô tô và khởi hành đúng 5 giờ. Hình như với nhiều bạn câu, mọi cuộc hẹn đi câu đều làm cho người ta trằn trọc, thức sớm và đến điểm tập kết từ rất sớm, Hải Hà (Thiên hà xanh), Hoàng Dũng, A Tỷ, Nguyễn Minh (Minh BL), Ngọc Quý (Quý A37), Hiển (Kamiho), Châu (ChauCaMe), Hà Quang Quốc (1668),… là những người đến sớm nhất. Thế rồi lần lượt xuất hiện Hoàng Phong, Tuấn Anh (Chép còm), Tuấn Anh (admin), Trần Duy, Tỉnh Daiwa, Của (Việt kiều), Tuân Béo, Ngọc Phúc, Lương Chấn Hoa, Định Quảng, Hoàng Dũng, Sơn Banmai. Người đến sau cùng là Nguyễn Thuần (Thuanloc) vì xe máy trục trặc. Xe chật cứng bởi người và đồ dùng mang theo, đặc biệt là những “kiện” mồi của các cao thủ đánh xa bờ. Qua cầu Bình Triệu mặt trời mới chỉ rải những tia nắng vàng đầu tiên lên một thành phố còn ngái ngủ,

    [​IMG]
    Bình minh trên cầu Bình Triệu​

    Hình như điều ấy còn vương lại trên khuôn mặt nhiều người trên xe.

    [​IMG]

    Thế nhưng, chỉ một câu pha trò giữa Sơn banmai và Chép còm đã làm cả xe cười bò, những khôn mặt tươi rói.

    [​IMG]

    Qua Biên Hoà đón Nam (le giang nam) rồi trực chỉ Vĩnh Cửu theo đường Bửu Long để mọi người có dịp ngắm nhìn dòng sông Đồng Nai êm đềm uốn lượn bề bờ trái.

    [​IMG]

    Đường vắng, nắng chan hoà, cảnh vật tươi tắn báo hiệu một ngày nắng đẹp, khô ráo và thuận tiện cho một chuyến dã ngoại.

    [​IMG]

    Qua cầu Đồng Nai phía hạ lưu đập tràn, con đường uốn lượn mềm mại hướng về Mã Đà, cảnh sông nước hai bên đường gây ấn tượng mạnh với đoàn đi mặc dù không ít người trong đoàn rất thông thạo vùng này bởi những chuyến đi từ hơn 20 năm về trước đến gần đây.

    [​IMG]

    Qua trạm kiểm lâm đầu tiên, con đường mang tên Trần Lệ Xuân trước đây là đường đất bụi mù mịt mỗi khi có xe chạy qua nay trải nhựa thẳng tắp, hai bên đường hàng cây giá tỵ vẫn đứng nghiêm trang, mấy chục năm trôi qua mà chúng không thấy lớn lên bao nhiêu mặc dù luôn xoè ra những chiếc lá rộng bản, xanh mướt.

    [​IMG]

    [​IMG]

    Bên phải con đường là một cái hồ rộng, nguyên ngày xưa là một khu rừng, lúc xả nước lòng hồ Trị An, cả khu rừng bị nhấn chìm trong một cái đập (vị trí đường TLX băng qua chính là trên nền cái đập cũ mà cửa cống đã bị lấp từ lâu). Ngày trước, vào cuối mùa khô, khi nước cạn nhiều có thể trông thấy ngọn của những cây rừng bị ngập nhô lên tua tủa kín cả lòng hồ, đây là thiên đường câu cá rô biển và cá lóc đen vào thời ấy, chính ở hồ này mình đã câu cắm (bằng cách buộc dây câu ngay lên những cành cây nhô lên mặt nước) được rất nhiều cá lóc trong đó con to nhất trên 5 kg. Sau này người ta hút cạn nước trong hồ, đưa máy ủi xuống ủi bằng đáy, hốt đám cây rừng lên hết nên hồ mới phẳng phiu như bây giờ.

    [​IMG]

    Xe bon đi trong tiếng rì rào nói chuyện xen lẫn tiếng cười sảng khoái của nhiều người. Lái xe tên là Hiền hoá ra cũng cùng hội cùng thuyền với anh em bạn câu dù anh không đi câu. Anh là người mê nuôi chim chích choè, đặc biệt là chích choè lửa. Con mắt tinh đời của người đã từng đi bẫy chích choè cho anh biết những cánh rừng thưa xen lẫn rừng tái sinh nơi đây là thiên đường của giống chim mà anh yêu thích.

    Đến nơi rồi, mọi con mắt đều đổ dồn sang phải nơi đập Bà Hào thấp thoáng hiện ra sau rặng cây ven đường và đám mai dương bên dưới. Xe chạy thẳng lên bờ đập đổ mọi người xuống đồ và đây cũng là nơi dựng lều nghỉ qua đêm của cả đoàn.

    [​IMG]

    Các anh em trong đội kiểm lâm của địa phương cũng đã tới, họ mang theo dao rựa và phương tiện để cùng anh em trên xe xuống dọn dẹp vệ sinh cho khu vực đập như một hành động cụ thể hưởng ứng Ngày Môi Trường quốc tế 5/6.

    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]

    Vì không đủ phương tiện cho tất cả mọi người nên những ai không tham gia dọn dẹp cây cối thì dựng lều và sắp xếp đồ dùng mang theo vào trong lều. Những chiếc lều Coleman gọn gàng và rất dễ thao tác lắp ráp được dựng thành hai hàng trên bờ đập nổi bật trong ánh nắng chan hoà.

    [​IMG]

    Khi mọi việc đã xong, các nhóm câu toả ra quan sát và tìm kiếm điểm câu ưng ý cho mình. Nhóm câu rê cá lóc gồm Hoàng Phong, Hoàng Dũng, Tỉnh Daiwa, Của bạn của Tỉnh, Việt kiều về thăm quê, Giang Nam và mình tách thành hai tốp một hướng ra bờ phía bên kia, một sang đầm sen ngay phía sau đập. Nhóm câu cá trắng chiếm lĩnh doi đất phía trước và bên trái cửa cống xả nước.

    Đầm sen rộng mênh mông, dễ đến gần 10 hecta, nằm song song bên kia đập, nước từ cống xả chảy sang đầm sen qua một dòng kênh nhỏ, tuy nước chảy không mạnh nhưng liên tục suốt ngày đêm. Như thế, trên lý thuyết thì đầm sen phải rất nhiều cá lóc, nhất là chỗ cuối kênh nơi nước tràn vào đầm.

    [​IMG]

    [​IMG]

    Tuy nhiên, cả nhóm câu không ai được con gì sau vài tiếng rê miệt mài. Cũng có vệt sóng gợn lên chỗ này, chỗ khác, cũng có tiếng táp mồi ùng ục dưới tán sen nhưng tuyệt nhiên không có một sự đụng chạm nào gọi là có cảm giác. Có thể vì nước trong đầm nông quá hay trong đầm nhiều rong đuôi chó quá, cũng có thể vì một lý do khác nhưng không ăn là không ăn. Chỉ khi có một người địa phương tên là Ba nhận lời dẫn nhóm câu rê đi đến những điểm có cá thì kết quả mới xoay sang hướng ngược lại.

    Được anh Ba nhiệt tình dẫn đến từng đểm câu nằm khuất sau những vạt rẫy của dân, nhóm rê lóc mau chóng được hưởng thành quả như mong đợi.

    [​IMG]
    Tuân béo: Con này được đấy chứ nhỉ?

    [​IMG]
    Của: Hễ còn cắn là còn ở lại!

    [​IMG]
    Cá của Tỉnh đây

    [​IMG]
    Ở đây lóc bông nhiều hơn hẳn lóc đen​

    [​IMG]
    Cả nhóm được gia đình anh Ba đón tiếp chu đáo
    Từ trái qua: Tuân béo, Hoàng Phong, Thuần, Huy, Của, Tỉnh​

    Nhóm câu cá trắng đông vui và nhộn nhịp hơn nhiều. Ở doi đất đối diện cửa đập, Quý A37 (phi công lái máy bay A37) thả xuống điểm câu xa bờ cả một thùng mồi, có bạn đùa “Bác thả từ từ chứ lỡ vỡ đầu bọn cá, tội nghiệp”. Châu (“Châu cá mè” như chính chủ nhân của cái tên đó khẳng định) nhanh chóng ném ra rất xa hai quả pome đỏ tràn đầy hy vọng. Tuấn Anh (Chép còm), Trần Duy, A Tỷ, Sơn Banmai, Quốc 1668,… cũng thi tài trên doi đất ấy. Phía bên này, Hiển Kamiho thao tác gọn gàng với lục tàng hình. Chiếc dù bạc được dựng lên thật bài bản, Tuấn Anh (Lê Tuấn Anh), Tuân Béo, Minh,… cũng hăm hở ra cần. Trời nắng nóng, mặt đầm phẳng lặng, đây đó vẫn gợn lên xoáy nước do cá quẫy, tăm cá vẫn nổi chỗ này, chỗ khác, nhưng hầu như không ai lên được con cá nào. Hay là vì đập quá rộng, cá không gom? Hay là đập quá sâu? Hay là lớp nước trên bề mặt thì nóng còn phía dưới thì lạnh? Không ai biết vì sao cá không ăn, mặc dù ai cũng khẳng định là có cá. Không ăn thì mình ăn vậy, cũng quá trưa rồi, mọi người tụ tập ở mái tam quan ăn trưa, có bánh mì, xôi ăn với thịt gà luộc chấm muối tiêu và uống Heniken ướp lạnh! Gió thổi mát rượi, ăn no, buồn ngủ, cả nhóm lăn ra làm một giấc đã đời trên thềm gạch cứ như là chưa bao giờ được ngủ ngon thế. Kệ, còn nhiều thời gian, cả chiều và tối nữa mà, lo gì.

    Chiều cá bắt đầu ăn, những con cá trôi đầu tiên do Hiển kéo lên tròn lẳn, chiếc cần dài cong ngọn dìu con cá nhẹ nhàng qua lại như động tác trượt băng nghệ thuật, nước trong vắt và sâu thẳm càng làm tăng thêm cảm giác dòng cá. Phía bên kia, ở ổ thính của Quý A37 tăm sôi sùng sục, để ý kỹ thì tăm chép chỉ lảng vảng ở ngoài. Khôn thế. Kiểu này thì trước sau thế nào cũng dính. Cái giây phút hồi hộp ấy rồi cũng đến, sau một cái lắc nhẹ, chiếc phao từ từ lịm xuống. Quý mắm môi giật, đã hàng trăm lần như thế, chẳng thể nào sảy được. Đầu cần cong khựng, dính rồi! Con cá nằm im trong một phần giây như để định thần rồi cắm đầu chạy, ghì sâu xuống đáy. Cá lớn đây. Tay câu lão luyện ở Thanh Ân, hồ bà Sơn, Song Mây,… đâu dễ để con cá thoát dễ dàng. Sau một hồi vùng vẫy, cuối cùng con cá cũng đành theo vào, đến khi mọi người nhìn thấy cá rõ, một con chép hàng 5 thì sự cố xảy ra, nhìn thấy đám mai dương mọc ngầm như một phao cứu sinh, con cá khôn ngoan lao vào đó cho dây cuốn vào thân mai dương. Có điểm tựa, bằng tất cả sức lực tìm đến tự do, nó phóng nhanh ra xa, nổ cước. Chiếc cần đang cong vòng duỗi thẳng ngay ra, sợi dây câu chùng xuống, đó cũng là tâm trạng của người cầm cần. Chán nản. Thôi, không câu nữa! Không bắt được cá lớn thì túm bọn cá nhỏ vậy, Tuấn Anh (admin), Hải Hà, Sơn Banmai và mấy bạn khác móc mồi câu cá rô biển. Gớm, bọn này đói quá hay sao mà giật không kịp, chỉ tội bé quá.

    Chiều xuống rất nhanh, bữa cơm tối đã được dọn ra, có thịt gà luộc, thịt vịt, cháo gà, bia, rượu,… thịnh soạn hơn ở nhà. Tất cả quây quần quanh mâm cơm dọn ngay trên bờ đập. Ôi, sao mà ngon thế. Ở giữa thiên nhiên lồng lộng, gió mát, cảnh vật yên tĩnh và cái bụng đói cồn cào, bữa cơm này sao mà ngon thế! Các anh ở BQL cũng ra chung vui với đoàn. Chuyện nổ như bắp rang.

    [​IMG]

    [​IMG]

    Khi đã nạp đầy năng lượng thì tinh thần chiến đấu lại bốc lên ngùn ngụt, tất cả lại toả ra, vào vị trí của mình. Nhiều loại phao sáng được bung ra đủ màu: xanh, đỏ, hồng, tím, cái xa, cái gần hoà cùng với ánh đèn Coleman tạo nên một bức tranh lung linh trong bóng tối sóng sánh. Yên lặng như tờ. Lâu lâu mới có người giật cá, không con nào to lắm. Sương xuống lành lạnh, một số chui vào lều ngủ mai dậy sớm câu tiếp, hơn một nửa tụ tập bên doi đất mò bắt ốc nhồi rồi đốt lửa nướng! Sao mà lắm ốc thế, hay là không được cá nên bù bằng ốc đây? Dễ đến 7kg ốc, một đống tướng. Không phải là đói, cũng không phải liều, chẳng hiểu tại sao, đám ốc nướng lại đắt hàng thế. Ốc nướng chấm muối tiêu chanh và đưa bằng vốt ca! Cả đám reo hò vui vẻ, nằm bên này ngủ vẫn nghe rõ tiếng “Nhất lộ lộ phát” (1668 – nick của Hà Quang Quốc) hơi khàn khàn, giọng của Chép còm có âm vực hơi cao, giọng của ai đó nghe trầm, lóang thóang,…

    Tỉnh dậy lúc 3.30 sáng, mình và Tuấn Anh (Lê) rủ nhau đi đến cuối đập rê cá lóc. Đó là nơi có địa hình cực đẹp, góc đó có đám mai dương mọc lan ra xa từ hai phía, để dành lại một khoảng trống gần bờ, lâu lâu lại nghe tiếng cá táp mồi rất mạnh. Thế mà lại không đụng gì. Con nhái được rê chìm, luồn lách qua hàng mai dương, lẽ ra đã được bọn cá chăm sóc chu đáo, đằng này lại im re. Trời chạng vạng, đùng đục, chỉ khoảng 4 giờ sáng.

    [​IMG]

    Ánh sáng lan toả ra xung quanh, cảnh vật nhìn rõ hơn, đường câu mạch lạc hơn. Vẫn chẳng đụng con gì. Nhìn lên, mặt trời đã sắp lên, hừng đông một màu đỏ rạng.


    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]

    Từ lúc tảng sáng đến khi mặt trời lên diễn ra rất nhanh, đâu chỉ vài chục lần rê thì phải. Đang mải nhắm nhìn bình minh bỗng tay cầm cần cảm giác như có cái gì ghị lại bất thường, theo phản xa, mình hạ đầu cần và mở galet cho sợi cước tuông tự do. Cước đi! phải vậy chứ. Đến khi sợi cước vừa dừng, đóng galet, căn dây, giật thẳng đứng. Cón cá ùng ùng chạy. Phải lôi nó lên thật nhanh vì nếu để có chúi đầu vào đám mai dương thì coi như thua. Ui trời, con lóc bông có 5 lạng mà làm phách thế. Vậy là vui rồi. Cứ tưởng sau đó còn có thêm nhưng nắng đã lên rát má rồi, về thôi, được thì cũng đã được rồi, chơi thì cũng đã thoả thê. Cả đoàn hối nhau dọn dẹp sạch sẽ xung quanh rồi điểm quân ra về. Nhóm rê cá lóc thắng hơn cả, được đến hơn 20 con nên quyết tâm ở lại đánh tiếp, chiều mới về.

    [​IMG]
    Hàng đứng từ trái sang: Châu, Quý, Chép, Hoàng Phong, Của, Thuần, A Tỷ, Chấn Hoa, Minh BL, Hào Coleman, Hiền Lái xe​
    [/size=1]
    Hàng ngồi trái qua: Khoa (cháu Nam), Tuân, Hiển, Quảng, Hải Hà, Sơn, Tuấn Anh N., Duy, Quốc, Hoàng Dũng, Huy ​
    [/size=1]

    Tiêu chí đặt ra cho chuyến đi là du câu dã ngoại kết hợp vui chơi, giải trí, giao lưu đã thành công mỹ mãn. Ai cũng vui và tất cả đều khẳng định rằng sẽ gặp lại nhau trong một kỳ khác, ở một địa điểm khác. Ở đâu? Thác Mai, hồ Tuyền Lâm, đập Long Thành, đầm Cần Giờ?... Đâu cũng được, miễn là vui như thế.
     
  2. ducvinh888

    ducvinh888
    Expand Collapse
    Hội viên CLB câu cá thể thao TP.HCM

    Tham gia ngày:
    12/10/16
    Bài viết:
    161
    Đã được thích:
    725
    Lúc này anh em ai cũng trẻ hết ,đầy đam mê nhiệt huyết ,giờ nhìn lại thì thôi rồi anh em đã già khàkhà...
    Mặt dù em là con cháu chưa từng được đi chung ở đây ,nhưng khi nhìn lại hình ảnh này cảm thấy bồi hồi ,như mình đã từng trải nghiệm
     
    nguyen dinh tan, thuanloc and Vu Huy like this.
  3. sonbanmai

    sonbanmai
    Expand Collapse
    www.nhaxau.com

    Tham gia ngày:
    22/7/09
    Bài viết:
    441
    Đã được thích:
    216
    Mình cũng đã từng có lúc đẹp trai haha
    Nhớ các bác quá
     

Chia sẻ trang này