Tâm Hồn Cần Thủ.

Thảo luận trong 'Tuyển tập MinhBL' bắt đầu bởi MinhBL, 16/2/10.

  1. MinhBL

    MinhBL
    Expand Collapse
    Hội viên CLB câu cá thể thao TP.HCM

    Tham gia ngày:
    23/7/09
    Bài viết:
    325
    Đã được thích:
    550
    Mình vốn ít lời, chỉ thích câu kéo rồi viết vài dòng tùy tâm trạng và cảm giác chia sẻ với anh em, cái quan trọng là giới thiệu một điểm câu, chia sẻ được với mọi người về tâm tư tình cảm thế là vui. Bà xã hay bảo mình sao không viet Blog, nhưng mình nghĩ, mình đam mê món gì, được chia sẻ với những người cùng đam mê... chẳng tốt hơn sao.
    Cuối năm theo dõi diễn đàn thấy nhiều điều không hay, trước đây bên 4so9 cũng đã xảy ra, nhưng anh em từ mâu thuẫn cũng giải quyết được nhiều vấn đề, cho đến giờ 4so9 đã là một sân chơi lớn, là tiền thân cho nhiều nhóm, clb. Mình cũng là thành viên lâu năm bên đó, với mình câu kéo là một sân chơi, một thú vui, nên ở đâu cũng thế, hãy đến với nhau thật vô tư, chơi thật thoải mái trên tinh thần chia sẻ thì dù cho có gặp khó khăn cỡ nào, anh em cũng sẽ có cách giải quyết và tập thể sẽ ngày càng vững mạnh.
    Bài viết này mình tặng anh em Hội Quán, mong những người có tâm sẽ xây dựng được một tập thể đoàn kết, vững mạnh.
    Xuân 2010
    Thân
    Quang Minh

    Đến hẹn lại lên, tôi đưa vợ con trở về Bảo Lộc những ngày cuối năm, cái không khí se lạnh, những áng mây lững lờ dường như không níu được thời gian, thay cho khung cảnh lãng mạng, những cung đường “tóc xõa” nên thơ là những ngôi nhà san sát đủ mọi kích cỡ, màu sắc, những con đường tang hoang đang được mở rộng trong quá trình đô thị hóa.
    Còn nhớ những năm đầu rời xa ngôi nhà thân yêu xuống Sài Gòn, kể từ khi có chiếc 81 cà tàng, tôi không bao giờ chịu đi xe đò dù “ông bà già” có la mắng hay khuyên can thế nào thì tôi cũng tìm được cho mình một lý do chính đáng để về bằng xe máy. Thủa đó, việc đi với tôi chỉ vì sở thích, đi để cảm thấy sảng khoái, tự do, đi để không bị gò bó về thời gian và cả tìm một chút phiêu lưu nữa. Bắt đầu từ ngã ba Dầu Dây, dọc quốc lộ 20, hai bên đường luôn san sát, rợp bóng mát của những hàng cao su, điều, chôm chôm…. Mỗi vùng miền mỗi loại cây, hoa quả và thường xuyên thay đổi màu sắc theo từng mùa, đường xá tuy không đẹp, nhưng lại khá vắng vẻ với nhà dân thưa thớt, tết đến cứ tầm từ 24 trở đi, mai vàng lác đác nở, nững thùng bánh chưng được đun nóng ngay bên lề đường với đám trẻ nhỏ và thanh niên trực nấu. Cái không khí lạnh lạnh hơi sương được sưởi ấm bởi than hồng nồi bánh chưng bánh tét, bên cạnh những câu chuyện và ly rượu nếp cuối năm… ôi sao mà ấm áp, nhẹ nhàng đến thế.
    Xã hội ngày càng phát triển, nhu cầu cuộc sống ngày càng cao, xây dựng để mở rộng đáp ứng nhu cầu con người là điều tất yếu, và trong cái điều tất yếu đó, đã và đang lấy mất của chúng ta rất nhiều điều mà vô tình hay cố ý, một lúc nào đó ta sẽ cảm thấy rất trống vắng khi nghĩ về nó... thật mông lung khi nói rõ đó là gì… có thể là một hoài niệm, ký ức hay có thể tất cả những điều đó đã tạo nên một… tâm hồn.
    Nhà tôi cách hồ Bảo Lộc chỉ vài bước chân, hồ này là trái tim của thị xã, trước đây còn in đậm trong ký ức của tôi bởi sự dồi dào về tôm cá. Bố tôi từng sử dụng trùn hổ bắt những con rô phi hơn 1kg, dùng khoai lang ghọt để câu chép… mà mỗi lần dính là một lần vất vả bởi thời đó thiết bị câu chỉ là cần trúc, phao lông nhím, còn dây câu và lưỡi không dồi dào và dễ kiếm như bây giờ, nên lúc nào cũng sợ đứt dây, mất lưỡi… có lẽ vì thế mà kỷ lục ở hồ này có cần thủ dính được con chép hơn 3 kg đã phải bơi luôn xuống hồ và dìu theo con cá từ bờ này sang bờ kia, cho đến khi thấm mệt và được một người bạn trợ giúp bắt được chú chép bằng… bu gà.
    [​IMG]
    Duyên nợ với con chép đâu tiên của tôi cũng đến từ hồ này. Lần đó được theo Bố đi câu là một điều hết sức thích thú đối với tôi, ông đã tặng tôi một cây cần trúc được chính công chọn lựa từ cây trúc đá với một lóng bị xoắn ở phía đuôi cần, cây trúc chỉ hơn 2m, nhưng được ông lựa chọn công phu và uốn nắn tỉ mẩn và lau nóng trên than hồng, vì thế nó dẻo, nhẹ tên và rất chắc chắn. Ông bảo tôi, do mới biết câu, nên câu cần nhỏ trước và ông chọn cho tôi cây trúc đá bỡi lẽ mắt ngắn và chắc cần khi giật. Theo ông từ sáng đến chiều, không thích thú với mấy chú rô phi bằng 3 ngón tay, tôi nhặt mấy mẩu khoai lăng vụn vặt xung quanh, móc vào lưỡi và ngồi chợ đợi một con chép…. Rồi bất chợt phạo lịm nhẹ rồi bềnh ngang, tôi luống cuống… phao…phao… thế này giựt được chưa Bố…. ông kêu… cá dính rồi đấy, giựt đi… quá hồi hộp để chờ đợi, đến khi cá ăn, tôi phản xạ quá mức nên đóng cá khá mạnh, con cá đi được một đường rồi uốn một vòng trên mặt nước trước khi thoát khỏi lưỡi. Tôi ngồi xuống thẫn thờ, sau đó một lúc, tay vẫn còn run run khi dùng dao lam gọt mồi mới, còn mấy người bạn bố thì nhìn tôi rồi bảo… tại cháu hơi mạnh tay với nó, lần sau phài nhẹ nhàng để theo nó rồi mới tùy tình hình mà bắt. Tuy nhiên tôi cũng nhận được lời khen bởi lẽ trước đó, không ai nghĩ cá chép lại vào ăn sát bờ như thế.
    Cũng vì trên thềm phát triển của Thị Xã lên Thành Phồ mà Bờ Hồ đã được nạo vét vài lần, giờ đây đã trở nên đẹp và xạch sẽ hơn nhiều, tuy nhiên lượng cá dưới hồ thì quá thưa thớt bởi nạn chài lưới tràn lan, quanh năm chỉ được bổ sung vào dịp cuối năm người dân đưa ông công, ông táo về trời.
    [​IMG]
    Tết năm nay đưa vợ con về với ông bà nội, tôi dự định sẽ mang theo thiết bị câu để tìm chút cảm giác xưa, nhưng nghĩ lại, cả năm về có vài ngày lại đi câu, với lại thêm hai đứa nhóc chưa được 3 tuổi khá nghịch ngợm nữa nên thôi. Buổi trưa 26 tết, tranh thủ lúc mấy nhóc ngủ, tôi lang thang ra hồ, tuy đã tết đã gần kề, nhưng năm nay thời tiết khá nóng, nắng trải dài trên mặt hồ, bóng mát, thảm cỏ, cây cối khá nhiều nhưng tất cả chỉ là nhân tạo, không còn một chút bồi hồi nào như lúc trước mỗi khi đặt chân về.
    [​IMG]
    Lác đác quanh hồ cũng có vài cần thủ… và tôi bỗng nhận ra “Ông”… dáng người lom khom nhanh nhẹn, một ba lô, một nón lá đội chồng lên cái nón lưỡi trai cũ mèm, bộ đồ và dụng cụ câu đã nhuốm màu thời gian. Tôi đứng đó nhìn “Ông” bỗng dưng ký ức dào dạt hiện về, những con người, những nhân vật đã từng gắn bó với hồ này, tôi nhớ như in từng phong cách, từng kiểu câu cũng như cách làm phao xốp, nhưng có điều, tôi lại chẳng thể biết tên tất cả mọi người họ, bởi lẽ thời đó việc một thằng nhóc như tôi tiếp xúc và hỏi han về câu kéo đã là khó khi nhìn thấy những khuôn mặt đen xì, sạm nắng và căng thẳng nhìn vào cái phao tí xíu kia huống hồ chi là bắt chuyện làm quen và hỏi han tên tuổi. Nhưng lần này lại khác tôi nghĩ mình đã đủ chững chạc và tự tin để có thể tiếp xúc với “Ông” và ít nhất là biết được tên của người mình đã từng hâm mộ một thời.
    [​IMG]
    Tôi ngồi xuống bên cạnh “Ông”, chăm chú xem từng cử chỉ , từng hành động điêu luyện được thực hiện từ hồi tôi còn bé, vẫn gắn liền những kỹ thuật đó đến tận ngày nay, như in mọi thứ, chỉ khác mỗi cây cần trúc đã được thay bằng cây GW khá cũ với lem nhem vết xước. Chăm chú nhìn từ lúc “Ông” gọt khoai đến khi thả mồi và rồi chờ đợi…10 phut.. 20 phút…. 50 phút… đến lúc này, “Ông” mới đưa ánh mắt dò xét đến tôi…. Chắc ông nghĩ, thằng này sao tự nhiên ngồi ngoài trời nắng mà ngó mình hoài, không biết nó đang kiếm gì thế nhỉ….. “Ông” đâu biết tôi đang tìm lại quá khứ, tìm lại hình ảnh và đang… muốn tìm hiểu cái hồn của một con người, tâm hồn của một Cần Thủ như ông.
    [​IMG]
    Và như thế, tôi bắt đầu câu chuyện bằng câu…. “ Ông” thật khỏe và khiên nhẫn quá…. Cứ thế, câu chuyện được cởi mở dần, để tôi biết được rằng, ông năm nay đã hơn 70 với hơn 50 câu tại hồ Bảo Lộc này và từ 30 năm trở lại đây, một tuần 7 ngày, chưa bao giờ ông vắng mặt ở hồ quá 3 ngày, trừ những khi đau yếu hay có chuyện quan trọng gia đình, còn tất cả, sáng không ra thì chiều ra, ngày nào cũng có mặt và chỉ câu ở Bờ Hồ Bảo Lộc, ngày nào không được câu thì bỗng nhờ, bỗng buồn, có khi đau ốm, mới bớt được tí thì ông vác cần đi, con cháu can ngăn thì “Ông” bảo cho “Ông” đi thì mau khỏi bệnh hơn, bắt “ Ông” ở nhà có khi bện còn thêm nặng. “Ông” kể những người bạn của “Ông” trước đây khá nhiều những cũng đã lần lượt ra đi, giờ chỉ còn lại mình lão “Cư” nhưng ông Cư lại hay câu ở hồ Nam Phương chứ dạo này ít câu ở đây vì ít cá. Tôi hỏi, sao ông không đi hồ khác câu nhiều cá hơn, “Ông” bảo… đi xa thì có cá, nhưng có cá nhiều để làm gì, mình câu chỉ vì cái thú, vì thích thì đi, cá về có ăn hết đâu, toàn cho bà con trong xóm, với lại gắn bó với cái hồ này lâu rồi, con cháu có xe hơi cả, đi câu tận Đa Mi, Hàm Thuận nó bảo chở đi mà mình có đi đâu.
    [​IMG]
    Cuộc sống thật bình yên, một tình yêu, một niềm đam mê mới lớn làm sao. Ông sống thật thanh đạm, nuôi dạy con cái có cuộc sống thật ấm no, thành người, kinh tế khá giả, nhưng nhìn ông thật chân phương mộc mạc, một đôi dép, một bộ đồ cũ sờn vai mòn gối, sống và chung thủy với niềm đam mê. Đến lúc chia tay, tôi lịch sự hỏi để biết tên “Ông”, nhưng “ Ông” nói… Tôi vẫn luôn câu ở đây, lúc nào ra đây câu, cậu sẽ gặp, còn tên có biết cũng chẳng để làm gì…. Hơi ngượng ngùng trước câu trả lời của “Ông”, nhưng tôi nghĩ nó phù hợp với cuộc sống thanh đạm như bản chất con người “Ông”, hay cũng có ít gì ái ngại khi thấy tôi cầm chiếc máy ảnh to kềnh mà mỗi lần bấm máy tôi chỉ dám khéo léo hòng tránh sự mất tự nhiên nơi ông.
    Dù gì đi nữa, đối với tôi, đó vẫn là một người đáng chân trọng, một cần thủ chân chính, người đã cho tôi cảm nhận được thế nào là “ Tâm Hồn Cần Thủ”. Vì thế hãy để cháu vẫn gọi bằng một chữ “ Ông” thân mật “ Ông” nhé.

    Bảo Lộc xuân 2010.
    Quang Minh
     
    yeucaliathia and Quảng like this.
  2. binhyen

    binhyen
    Expand Collapse
    Hội viên CLB câu cá thể thao TP.HCM

    Tham gia ngày:
    21/7/09
    Bài viết:
    655
    Đã được thích:
    910
    Bạn Minh,

    Đầu năm đọc bài chia sẻ thấy hay quá! Quả không hổ danh thêm một nhân vật: câu hay mà viết cũng giỏi. :41: Chúc bạn năm mới nhiều thành công mới nhé!

    Thân mến,
    Bình Yên.
     
  3. ngocquy

    ngocquy
    Expand Collapse
    Hội viên CLB câu cá thể thao TP.HCM

    Tham gia ngày:
    30/7/09
    Bài viết:
    124
    Đã được thích:
    30
    Hay Quá hay :53:
    Một năm mới một góc nhìn của người nghệ sỹ. Mình liên tưởng không biết 20 năm sau mình có được như vậy không ?
    Cuộc sống thật đáng yêu - Hãy yêu những gì mình có -Hãy bảo vệ nó để mình được yêu :53: HỘI QUÁN BẠN CÂU :53:
    N.V. Ngọc
     
  4. XMAN

    XMAN
    Expand Collapse
    Member

    Tham gia ngày:
    10/2/10
    Bài viết:
    24
    Đã được thích:
    0
    Phải nói rằng bạn Minh câu cá rất tài mà BÀN PHÍM (ngòi bút) cũng rất hay:21:
     
  5. bslongha

    bslongha
    Expand Collapse
    Well-Known Member

    Tham gia ngày:
    23/7/09
    Bài viết:
    89
    Đã được thích:
    22
    Chào bạn Minh,
    Hay quá, cám ơn bạn đã viết ra và chia sẻ những cảm xúc, tâm trạng. Mỗi người tự cân bằng trong cuộc sống, giữa quá khứ hiện tại và tương lai, giữa gia đình và xã hội, giữa bản thân mình và người khác.
    Chúc bạn năm mới AN KHANG THỊNH VƯỢNG!!!
     
  6. nguyenthao

    nguyenthao
    Expand Collapse
    Chủ tịch Ban Sáng Lập
    Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    15/7/09
    Bài viết:
    909
    Đã được thích:
    328
    Cám ơn Minh đã có nhã ý tặng riêng bài này cho anh em HQBC như một món quà, như một lời nhắn nhủ: Bầu ơi thương lấy bí cùng...
     
  7. CMACGM

    CMACGM
    Expand Collapse
    Guest


    Chúc bác Long một năm mơi vui vẻ nhé
    Khi nào bác vào lại Sg ? Trước Tết bận quá nên chẳng thu xếp đi câu với bác được

    CH
     

Chia sẻ trang này